Lửa Trong Lòng (Niềm Say Mê)

Đinh Hải Đăng

Nguồn: Đọt Chuối Non

Chào các bạn,

Bạn biết bí quyết gì mà mọi người thành công đều có không? Nếu nhìn một vòng chung quanh, ta thấy tất cả những người thành công–ca sĩ, họa sĩ, bác sĩ, luật sư, doanh nhân, chính trị gia, quan chức nhà nước, tu sĩ, hay bất kỳ cái-gì-sĩ–đều có một điểm chung là họ rất đam mê việc họ đang làm. Họ vui với nó, ăn ngủ với nó, hít thở nó, sống với nó, sống vì nó, bất chấp mệt nhọc, khó khăn, thử thách, cô đơn. Cho đến một lúc họ thành công lớn trong công việc đó. Bí quyết thành công của họ rất rõ ràng—đó là say mê công việc.

Vậy thì, muốn thành công, ta phải say mê công việc.

Nhưng, làm sao để say mê công việc?

Đây là mấu chốt của vấn đề, và đây cũng là điểm có nhiều ngộ nhận nhất. Rất nhiều chuyên gia về phát triển cá nhân (personal development), cố vấn một số phương pháp như là đặt mục tiêu, viết rõ mục tiêu, đặt kế hoạch hành động, đọc lại mục tiêu hằng ngày, tưởng tượng hình ảnh (visualizing) mục tiêu đã đạt được, thực hiện kế hoạch theo đúng chương trình đã vạch ra, v.v… Họ cho rằng khi chúng ta làm những điều này, chúng ta sẽ có đam mê trong công việc. Nhưng có thật vậy không? Thực ra, các điều này có thể giúp được một tí. Nhưng nếu nhìn kỹ lại, thì chúng không phải là câu trả lời cho sự tìm kiếm đam mê.

Giả sử là bạn không thích mắm bồ hốc, cứ ngửi thấy mùi bồ hốc là muốn nôn ngay. Bây giờ có một chuyên gia đề nghị bạn đặt mục tiêu, “Trong vòng 2 năm nữa tôi sẽ ăn mắm bồ hốc trong mỗi bữa ăn.” Rồi lên kế hoạch hành động hai năm, như đã nói trên. Câu hỏi là, liệu bạn có thành công được không? Trong thực tế, có lẽ chúng ta có thể khẳng định là đại đa số người sẽ không thành công trong kế hoạch đó, bởi vì nó nhắm vào một việc mà nhân vật chính không thích, không chịu được, và rất ghét. Đại đa số người sẽ gạt phăng kế hoạch ngay từ đầu: “Thôi đi. Thiếu gì thứ trên đời để ăn. Tại sao tôi phải hành thân tôi ăn mắm bồ hốc?”

Bạn đã thấy được gốc rễ của vấn đề chưa? Nếu cái gì mình không thích, không hạp, thì mình không thể nào làm tốt được, không thể nào say mê được. Cái mình làm tốt, thích làm, là cái mình say mê. Say mê chính là nguyên nhân, là động lực thúc đẩy mình làm, thúc đẩy mình đặt mục tiêu, thúc đẩy mình lên kế hoạch hành động. Nếu đảo ngược nguyên nhân và hậu quả thì hỏng rồi–không phải là mục tiêu và kế hoạch tạo ra say mê. Vì có say mê và yêu, nên mới lên kế hoạch làm đám cưới, chứ không lên kế hoạch làm đám cưới để tạo ra tình yêu và say mê. Cái cày không thể đi trước con trâu.

Vậy là ta phải trở lại câu hỏi ban đầu: Làm thế nào để mình có say mê trong công việc? Câu trả lời là: Muốn say mê trong công việc thì mình phải làm công việc mà mình say mê.

Nhưng làm sao biết việc nào là việc mình say mê?

Đôi khi câu trả lời đến rất rõ ràng. Nếu tối ngày ta cứ bỏ ăn bỏ ngủ, loay hoay viết chương trình vi tính, thì có lẽ đó là việc ta say mê. Hay ca nhạc, hay thể thao, hay ý muốn làm chủ một doanh nghiệp. Nếu các bạn trẻ tạm gác qua một bên các yếu tố bên ngoài như nghề này nhiều tiền, nghề này có danh tiếng, nghề này người ta nể nang, v.v… và chỉ tự hỏi việc gì mình rất thích thú để làm, thì chính việc đó là việc mình say mê.

Đôi khi cái ta say mê không nhất thiết là một công việc, nhưng là một nơi. Ví dụ, nhiều người muốn quay về quê cha, quê mẹ, để sinh sống; việc gì không cần biết, nhưng họ cần được sống nơi chốn ấy.

Đôi khi cái ta say mê là người làm chung chứ không phải công việc. Ví dụ, có nhiều người nói: “Em rất thích làm việc chung với anh. Làm gì anh cứ gọi em. Việc gì cũng được.” Rất nhiều partners thương mãi nằm trong dạng này. Việc quan trọng nhất của họ là làm ăn chung với bạn thân. Làm ăn việc gì thì sẽ bàn sau.

Đôi khi cái ta say mê là một vật gì đó, một điều gì đó cụ thể. Ví dụ: Người rất mê tiền thì say mê làm bất cứ việc gì mang đến nhiều tiền. Người mê nổi tiếng thì say mê làm bất cứ việc gì để được nổi tiếng. Đây loại say mê dễ làm cho người ta vào đường lầm lạc nhất, dù rằng bản chất say mê tự nó không xấu—mê tiền hay mê nổi tiếng tự nó không xấu (dù là rất hời hợt).

Đôi khi cái ta say mê là một mục đích chung chứ không phải công việc. Ví dụ: Các nhà truyền giáo rất vui vẻ đi khắp nơi, làm bất kỳ việc gì để sinh sống, chỉ để đem “Tin Mừng” đến mọi người chung quanh.

Đôi khi ta cũng không biết là việc gì ta thật say mê (mê ăn và mê ngủ thì không tính). Trong trường hợp đó ta phải suy nghĩ ngược lại—làm việc gì ta ít ghét nhất, trong khi chờ đợi khám phá ra việc gì ta say mê nhất.

Đối với các bạn đang làm một công việc mà mình rất chán nản, thì nên tìm việc khác, đổi chỗ làm. Nếu đổi chỗ làm khó khăn, thì tìm công việc gì đó, nhất là các việc giải trí hay từ thiện mà mình ưa thích để làm ngoài giờ làm việc.

Nói tóm lại là ta phảỉ tìm cho được ngọn lửa trong lòng mình, và đi theo nó. Ai cũng có lửa trong lòng, kể cả người nghĩ rằng lòng mình đã nguội lạnh. Thực ra vẫn luôn luôn còn một viên than hồng đâu đó. Tìm ra nó và cho nó cơ hội trở thành một ngọn lửa. Mà ta càng hiểu chính mình thì càng dễ thấy ngọn lửa đó, hay viên than hồng đó. “Biết mình” là nguồn gốc đầu tiên của mọi kế hoạch tốt trong đời.

Và khi nhìn thấy lửa rồi thì hãy có cam đảm đi theo nó. Điều này nói thì dễ, nhưng thật ra rất khó đối với những bạn đã có gia đình và công việc lâu năm. Không đổi việc được, thì thêm việc ngoài giờ. Vấn đề rất rõ ràng và đơn giản. Nếu bạn thực sự muốn say mê với công việc và đời sống của mình, thì phải đi theo ngọn lửa trong lòng mình. Mỗi người có một ngọn lửa cho một con đường, không thể lấy lửa của người khác làm lửa của mình, cũng không thể đổi lửa cho nhau. Từ cổ chí kim, người ta có đủ mọi tên để gọi ngọn lửa này—sự thôi thúc của con tim, tiếng gọi của định mệnh, tiếng gọi của Chúa. Dù là tên gọi nào đi nữa, thì bản chất của vấn đề vẫn rất rõ ràng—sức mạnh thôi thúc ta đi nhanh, đi mạnh, xông pha sương gió, đạp lên gai góc, trèo đèo vượt suối, gian nguy không sờn, luôn luôn tiến về phía trước, chính là ngọn lửa trong lòng.

Rồi ngọn lửa đó sẽ cho mình đam mê để đặt mục đích, đặt kế hoạch. Mục đích và kế hoạch là phương thức giúp mình làm việc có hiệu quả. Chúng không phải là ngọn lửa.

Thế nhưng, tại sao ở đầu bài ta nói một số chuyên gia cố vấn phương thức “mục đích và kế hoạch” để tạo đam mê? Thưa, bởi vì các lời tư vấn này đến từ các chuyên gia của các giám đốc công ty, giúp các công ty làm thế nào để nhân viên trong hãng hăng hái với công việc hơn. Các chuyên gia này không bao giờ có thể tư vấn, “Nếu bạn không vui với công việc ở đây, thì cứ nghe theo tiếng gọi trong lòng, đi tìm việc khác hợp với con tim của bạn hơn.” Họ bắt buộc phải “tư vấn” các việc có tính cách quản lí hành chánh, như là đặt mục tiêu và kế hoạch. Tốt cho công ty. Nhưng, nếu bạn là nhân viên, thì đó không phải là lời tư vấn thật sự cho bạn.

Chúc các bạn một ngày vui vẻ.

Mến,

Hoành

Tại Sạo Bạn Không Nên Bỏ Việc Để Theo Đuổi Đam Mê?

Đinh Hải Đăng

Kể từ thời điểm ngành công nghiệp phát triển bản thân và sách phát triển bản thân bắt đầu phát triển tại Việt Nam, chúng ta bắt đầu thấy có một phong trào rộ lên nhiều nhất trong giới trẻ đó là “theo đuổi đam mê” của bạn. Thông thường điều đó thường hay dẫn đến kết quả là bỏ hết tất cả để theo đuổi đam mê của mình.

Thật sự thì bản thân mình không cổ súy mọi người tin vào lời khuyên “theo đuổi đam mê” này và rồi bỏ hết tất cả mọi thứ khác để theo đuổi đam mê của mình. Có thể trong một số trường hợp, lời khuyên này sẽ ứng dụng được. Nhưng trong một số trường hợp khác, bạn cần phải rất tỉnh táo để xem xét toàn bộ mọi thứ trước khi đưa ra quyết định.

Mình vẫn chưa thấy có điều gì sai khi bạn vẫn làm công việc toàn thời gian vào ban ngày, và đêm về thì vẫn tiếp tục xây dựng dần dần cho công việc mình thích? Tại sao lại phải bỏ hết?

Nhưng, có một cái khổ ở đây là hầu hết những người mình gặp đều nghĩ rằng họ chỉ có 2 lựa chọn thôi:

  1. Tiếp tục công việc toàn thời gian của mình.
  2. Nghỉ việc, và theo đuổi công việc mình đam mê.

Hầu hết không chọn được, vì chọn đường nào cũng thấy không ổn. Cho nên cứ bị đứng giữa ngã ba đường mãi, không tiến không lùi, như vậy còn khổ hơn gấp trăm ngàn lần.

Họ quên mất một lựa chọn thứ ba, đó là vẫn tiếp tục làm công việc toàn thời gian của mình để có tài chính lo cho bản thân, cuộc sống của mình (dù sao đi nữa, bạn cũng cần phải sống thì mới theo đuổi được đam mê chứ!), và dành thời gian sau giờ làm việc để xây dựng đam mê cho bản thân.

Đừng để bị truyền thông dắt mũi bằng những câu chuyện về những người nghỉ việc, theo đuổi đam mê rồi thành công. Mình nghĩ rằng trong 10 người làm điều đó, chỉ có 1 người may mắn thành công mà thôi. Chưa kể mỗi người 1 điều kiện khác nhau, cái người mà thành công kia có thể là có những điều kiện và hoàn cảnh khác nữa mà bạn chẳng thể nào biết được.

Dĩ nhiên là nếu bạn vẫn quyết tâm bỏ hết mọi thứ sau lưng và theo đuổi đam mê thì cũng chẳng sao cả, chỉ cần biết rõ cái giá bạn phải trả là gì thôi. Mình từng nói với khách hàng làm Career Coaching với mình là: “Em đã chọn một con đường khó khăn hơn rất nhiều so với con đường em đang đi. Và anh tin rằng nó đáng đi, nhưng em cần phải trở thành một con người có giá trị và khả năng để xứng đáng đi con đường này.”

Nếu bạn đang là sinh viên và nhận ra mình học nhầm ngành, thay vì nghỉ học và làm lại từ đầu, thì hãy cứ đi cho hết con đường mình đã chọn đi. Song song đó thì có thể tự bổ túc cho bản thân kiến thức và kỹ năng trong một ngành nghề khác phù hợp hơn với bản thân. Như vậy bạn có kiến thức của cả 2 ngành nghề, lợi thế hơn rất nhiều so với những người khác.

Còn nếu bạn đã đi làm và phát hiện mình có 1 đam mê khác so với công việc toàn thời gian mình đang làm, cũng đừng nên nghỉ việc ngay lập tức. Cứ tiếp tục làm đi, và thời gian rảnh thì bắt tay vào xây dựng công việc bán thời gian của mình. Mục tiêu bạn nên đặt ra là “chỉ nghỉ việc một khi thu nhập hàng tháng của công việc bán thời gian bằng hoặc vượt hơn so với thu nhập của công việc toàn thời gian.”

Tuy nhiên, điều đó không có nghĩa là công việc toàn thời gian của bạn bị xao nhãng. Thử thách dành cho bạn ở đây đó là phải đảm bảo rằng cả hai công việc này đều được thực hiện với một chuẩn mực cao nhất có thể. Nếu không, cơ hội bạn bị đuổi việc rất cao và cơ hội bạn theo đuổi đam mê của mình cũng có thể mất luôn.

Ví dụ như mình hiện vẫn có một công việc toàn thời gian và một công việc bán thời gian. Cả hai công việc trên mình đều đảm bảo rằng mình làm tốt nhất có thể. Thậm chí mình còn được thăng chức và tăng lương liên tục trong công việc toàn thời gian nữa. Thành công là một chặng đường dài, cho nên mình vẫn rất nhẫn nại để xây dựng từ từ cho công việc bán thời gian của mình. Tuy nhiên, đó là tương lai. Còn ở hiện tại, phải đảm bảo làm tốt công việc mình đang có. Khi làm như vậy, bạn sẽ cảm thấy rằng:

1. Bạn không hổ thẹn với đồng đội hay sếp của bạn trong công việc hiện tại. Bạn vẫn chiến đấu và dốc hết tâm hết sức của mình ra. Sếp mình vẫn nhắc đi nhắc lại câu nói: “Chuẩn mực và kết quả trong công việc của bạn nói cho thế giới biết bạn là ai.” Vậy nên mình vẫn không cho phép mình làm dưới chuẩn mực.

Bạn hãy thử nghĩ xem, có ai sẽ muốn làm việc với người không toàn tâm toàn ý trong công việc? Đứng núi này trông núi nọ? Và cứ nhăm nhe chờ một ngày cuốn gói ra đi?

Đó là cách nghĩ thật thiển cận. Một lần khi tham gia khóa học Quản Trị Cuộc Đời của thầy Giản Tư Trung, thầy đã nói với mình rằng trong công việc phải làm sao để mà “Đi dân nhớ, ở dân thương”. Người ta chỉ có thể thương bạn khi bạn làm tốt nhất trong hiện tại. Và người ta cũng chỉ có thể nhớ bạn khi bạn để lại một ấn tượng tốt về bản thân bạn trong công việc cũ mà thôi.

Cái quan trọng hơn cả việc làm cái gì, chính là cách mọi người nhìn bạn là ai.

2. Bạn tích lũy kỹ năng, kiến thức và kinh nghiệm của mình trong công việc toàn thời gian, đảm bảo rằng một ngày khi bạn thay đổi công việc thì khả năng thành công của bạn cao hơn rất nhiều.

Hiện tại công việc mình đang làm cho phép mình được học rất nhiều về kỹ năng quản lý, kỹ năng tổ chức sắp xếp, kỹ năng ra quyết định v…v… Tất cả chắc chắn đều sẽ là những kỹ năng hữu ích cho tương lai của mình.

Mỗi người có một con đường.

Bạn đừng nhìn vào bạn bè hay truyền thông về những câu chuyện hào nhoáng của việc theo đuổi đam mê nữa. Đừng cảm thấy tội lỗi hay trách cứ bản thân mình. Bạn có quyền chọn đi một con đường phù hợp với mình. Quan trọng là bạn vẫn đến được cái đích cuối cùng.

5 Lý Do Bạn Chưa Tìm Được Đam Mê Của Mình

Đinh Hải Đăng

Chào các bạn,

Trong một bài viết trước tôi có đăng lên một khảo sát về đam mê và nhận được khá nhiều câu trả lời thú vị từ các bạn gửi về cho mình. Các câu trả lời trong ấy đến từ những bạn đã tìm được đam mê, chưa tìm được đam mê hoặc thậm chí là đã bỏ lỡ cơ hội theo đuổi đam mê của mình.

Hầu hết chúng ta đều luôn tự hỏi và băn khoăn một câu hỏi rằng:

“Đam Mê Của Tôi Là Gì?”

Nhưng tôi nghĩ rằng đó chỉ là vế đầu tiên của phương trình mà thôi. Tuy nhiên rất nhiều người lại không thực hiện vế thứ hai, đó là đi “tìm kiếm” đam mê của mình (thật ra chữ tìm kiếm này cũng không đúng đâu, nhưng tôi sẽ chia sẻ vào một bài khác).

Có hai cách để đạt được cái mình muốn:

  1. Thực hiện theo các chiến lược, phương pháp, kế hoạch của những người đi trước đã làm được điều đó
  2. Ngừng thực hiện những thứ chắc chắn không mang lại kết quả mà mình muốn

Tôi nghĩ có khá nhiều bài viết chia sẻ cách để tìm được đam mê của mình rồi, vậy nên ngày hôm nay tôi muốn chia sẻ với các bạn 5 điều mà tôi cho rằng khiến cho một người không thể tìm ra đam mê của mình.

1. Không Dám Trải Nghiệm Để Tìm Ra Đam Mê

Trong các câu trả lời gửi về cho tôi, hầu hết đều chia sẻ rằng cách duy nhất để tìm được đam mê là phải trải nghiệm càng nhiều càng tốt.

Chúng ta không thể nào nghĩ ra đam mê của mình được. Chúng ta chỉ có thể làm, trải nghiệm để biết đam mê của mình là gì. Vậy mà thật buồn thay khi rất nhiều người chỉ nghĩ, mà không dám làm, không dám trải nghiệm.

Làm sao để bạn biết bạn thích việc đó hay không? Trải nghiệm. Làm sao để biết bạn không thích việc đó? Cũng chỉ có trải nghiệm.

Thật sự thì hầu hết mọi người không cho phép mình được dấn thân làm nhiều thứ hơn. Họ chỉ gói gọn mình trong một số lĩnh vực hay lối mòn suy nghĩ quen thuộc. Nếu như tiếp tục làm điều này thì đảm bảo rằng họ sẽ không bao giờ tìm ra được đam mê của mình.

2. Không Dành Thời Gian Đọc Để Hiểu Mình Đam Mê Gì

Tại sao lại như vậy? Chẳng lẽ đọc sách hay đọc blog này nọ có thể giúp ta tìm được đam mê ư?

Có thể có, có thể không.

Nhưng tôi chắc một điều rằng người có đọc sẽ biết nhiều thông tin hơn người không đọc. Và khi bạn biết nhiều thông tin hơn, bạn dễ dàng liên kết những thứ đó lại với tài năng, khả năng, điểm mạnh sẵn có của mình.

Có một điều tôi nhận ra đó là chúng ta hứng thú đọc về chủ đề gì thì rất nhiều khả năng lĩnh vực ấy phù hợp với chúng ta. Tôi không biết lý giải điều đó như thế nào, nhưng giống như một sự hấp dẫn tự nhiên. Thứ gì giống nhau sẽ hút lấy nhau. Vậy nên tôi khuyến khích bạn đọc, đọc, đọc thêm nữa. Càng nhiều càng tốt để có thêm thông tin cho bản thân mình.

3. Không Chịu Mở Rộng Mối Quan Hệ

Rất nhiều những công việc mà tôi làm hiện tại là do các mối quan hệ của mình đem lại. Bởi vì những người này hiểu tôi và biết được thế mạnh của tôi, nên trong đa số trường hợp khi có một công việc nào đó phù hợp với tôi, họ sẽ liên lạc để chia sẻ.

Bạn không thể ngồi đó mơ rằng công việc mình mơ ước sẽ tự trên trời rơi xuống được. Bạn cần phải chủ động tìm kiếm nó. Bằng cách tìm kiếm trên các trang tin tìm việc, hoặc bằng mối quan hệ cá nhân của mình. Nhưng mối quan hệ cá nhân sẽ tốt hơn nhiều vì họ biết bạn, hiểu bạn và tin tưởng bạn.

Nếu bạn chỉ gói gọn mình trong một vài mối quan hệ quen thuộc, bạn đang tự giam mình vào một cái giếng sâu không có lối ra. Vậy nên hãy suy nghĩ đến việc tạo dưng mối quan hệ với những người khác và mang lại giá trị cho họ, rồi sẽ đến lúc họ mang lại giá trị cho bạn mà thôi.

4. Không Chịu Phát Triển Bản Thân.

Nếu bạn không có giá trị, thì dù một công việc tốt đến mấy tìm đến bạn bạn cũng sẽ vuột qua nó mà thôi. Để tìm được đam mê của mình, bạn phải tự hỏi mình rằng mình có cái gì để mà đam mê tìm đến bạn?

Nếu bạn chẳng chịu đọc sách, chẳng chịu đi học khóa học này khóa học kia, chẳng chịu kết giao, chẳng chịu trải nghiệm thì giá trị của bạn chỉ bằng 0 mà thôi. Và rõ rằng nếu giá trị bạn chỉ có như vậy, thì bạn sẽ không bao giờ có thể trao đổi đế có được một công việc có giá trị lớn hơn 0.

Trong khi một người có nhiều kỹ năng tốt, có mối quan hệ tốt, chịu khó học hỏi, đọc và tìm tòi thì có thể giá trị anh này bằng 100. Và đến một lúc nào đó khi một công việc mơ ước cũng có giá trị 100 xuất hiện, anh ta sẽ dễ dàng nắm bắt được nó mà không tốn chút công sức nào.

Bạn cần phải luôn luôn sẵn sàng và chuẩn bị để nắm bắt lấy cơ hội. Nếu bạn không chủ động trong việc ấy, sẽ chẳng ai đem đam mê đến cho bạn cả.

5. Không Chịu Làm Tốt Việc Đang Làm Trong Hiện Tại.

Thật là ngớ ngẩn khi ngồi mơ về một đam mê nào đó trong khi bạn không làm tốt công việc hiện tại. Bạn nghĩ rằng đam mê sẽ luôn là làm cái bạn thích? Bạn sai lầm rồi. Có cả tỉ tỉ những thứ bạn không thích làm khi bạn theo đuổi đam mê của mình. Nhưng vấn đề là dù cho như vậy, những người theo đuổi đam mê vẫn sẵn sàng làm những thứ họ không thích với một tiêu chuẩn cao nhất có thể.

Nếu bạn làm làng nhàng trong công việc hiện tại, làm sao có thể chắc chắn bạn sẽ làm tốt trong công việc bạn đam mê? Lỡ như bạn gặp điều bạn không thích và bạn lại tiếp tục làm làng nhàng thì sao? Như vậy thì đam mê của bạn đã bị bỏ phí đi rồi.

Đam mê là thứ không dễ tìm trong ngày một ngày hai. Nhưng bạn hoàn toàn có thể đẩy nhanh tiến độ bằng cách ngừng thực hiện những điều trên để giúp bản thân mình tiến gần hơn đến con đường tìm ra đam mê của mình.

Chúc cho bạn thành công trong việc tìm ra điều mình khao khát!

Hải Đăng

P/s: Nếu bạn cần một người Coach (chuyên gia khai vấn) đồng hành cùng mình trên con đường khai phá đam mê của mình, bạn có thể tìm hiểu về dịch vụ khai vấn sự nghiệp của tôi bằng cách nhấn vào nút phía dưới đây.

[su_button url=”http://www.dinhhaidang.com/dich-vu-coaching-khai-van/” target=”blank” style=”ghost” background=”#1fa67a” color=”#1fa67a” size=”9″ center=”yes” radius=”round” icon=”icon: info-circle” icon_color=”#1fa67a”]Tìm Hiểu Dịch Vụ Khai Vấn Hướng Nghiệp (Career Coaching)[/su_button]

Tuổi 20 Và Những Băn Khoăn Về Đam Mê

Chào bạn,

Đây là chủ đề mà tôi đã suy nghĩ rất nhiều trong suốt khoảng thời gian tuổi trẻ của mình. Và tôi hiểu được rằng đây cũng là một chủ đề băn khoăn nhiều nhất với các bạn trong độ tuổi 18-25 (và thậm chí ở những độ tuổi lớn hơn nữa).

Tôi đã đọc khá nhiều các quyển sách và bài viết về chủ đề này và mỗi nơi lại có nhiều định nghĩa, hướng tiếp cận khác nhau về nó. Có rất nhiều hướng tiếp cận thật sự khiến tôi phải bất ngờ khi đọc về nó và giúp tôi nhìn đam mê theo một hướng hoàn toàn khác hẳn.

Chính vì điều đó, tôi thật sự muốn viết một (hoặc nhiều hơn) bài viết liên quan đến chủ đề này một cách thật chi tiết để có thể chia sẻ cho các bạn trong độ tuổi 20 có thêm nhiều góc nhìn về đam mê hơn, từ đó giúp cho bạn rõ ràng hơn về con đường mình muốn đi và cách tạo dựng đam mê như thế nào. Trên thực tế, tôi đã hoàn thành xong bản nháp của bài viết này nhưng tôi cảm thấy vẫn còn thiếu nhiều góc nhìn nữa.

Chính vì vậy tôi cần sự giúp đỡ của bạn. Tôi cần thêm càng nhiều thông tin, câu chuyện càng tốt. Nó sẽ giúp cho tôi trình bày luận điểm của mình một cách chặt chẽ hơn nhiều. Bởi vì những gì tôi đọc được đều của các tác giả phương Tây, và những câu chuyện họ trình bày cũng nằm trong ngữ cảnh phương Tây. Tôi thật sự muốn kiểm chứng độ chính xác của nó trong ngữ cảnh của phương Đông, và cụ thể là ở Việt Nam chúng ta.

Nếu bạn thật sự quan tâm đến chủ đề này, tôi hi vọng rằng bạn sẽ dành thời gian thực hiện khảo sát ở phía dưới giúp tôi. Bạn càng chia sẻ chi tiết, tôi càng dễ dàng hoàn thành bài viết về chủ đề này hơn.

Khảo sát về Đam Mê 

Cảm ơn bạn đã luôn đồng hành và ủng hộ các bài viết của tôi trong suốt thời gian qua. Tôi hi vọng rằng mình sẽ sớm hoàn thành bài viết về chủ đề này để tạo ra thêm giá trị cho các bạn.

Chúc các bạn một ngày đầy năng lượng!
Đinh Hải Đăng


P.S: Nếu được, bạn hoàn toàn có thể chia sẻ khảo sát này cho bạn bè của mình để giúp tôi có thêm thông tin và câu chuyện, bạn nhé 🙂

Theo Đuổi Một Công Việc Đam Mê Ư? Hãy Để Nó Theo Đuổi Bạn

Chia sẻ với các bạn một bài viết hay của Cal Newport do mình dịch từ bài Follow your career passion? Let it follow you.

Bài viết chia sẻ một quan điểm khác, góc nhìn khác về việc “theo đuổi đam mê của mình”.  Mình nghĩ không có đúng hoặc sai ở đây, quan trọng là nó có hữu ích cho hoàn cảnh của bạn hay không? Hi vọng rằng đối với những bạn nào còn đang băn khoăn về đam mê của mình, thì bài viết này một cách nào đó có thể đưa cho bạn câu trả lời.

————————-

Theo đuổi một công việc đam mê ư? Hãy để nó theo đuổi bạn

Mùa xuân năm 2004, khi còn là sinh viên năm cuối, tôi phải đối mặt với một quyết định khó khăn về sự nghiệp tương lai của mình. Tôi nhận được lời mời làm việc từ Microsoft và thư chấp nhận từ chương trình tiến sĩ ngành khoa học máy tính tại Học viện Công nghệ Massachusetts (M.I.T). Tôi cũng vừa mới nộp bản thảo quyển sách đầu tay của mình. Việc này có thể mở ra một lựa chọn mới cho tôi đó là trở thành nhà văn toàn thời gian. Đây là ba con đường sự nghiệp hoàn toàn khác nhau, và tôi cần phải chọn một con đường phù hợp với tôi.

Đối với bạn bè tôi, lựa chọn này chắc chắn chứa đầy nỗi lo âu băn khoăn trong đó. Từ khi bé cho đến trưởng thành, chúng tôi được nghe các chuyên gia tư vấn, các quyển sách định hướng nghề nghiệp, và các phương tiện truyền thông bảo rằng hãy “đi theo đam mê của bạn.” Lời khuyên này giả định rằng mỗi người chúng tôi đều có sẵn một đam mê đã tồn tại từ trước và đang chờ đợi chúng tôi khám phá. Nếu chúng tôi có đủ can đảm tìm ra niềm đam mê này và biến nó thành sự nghiệp của mình, thì cuối cùng chúng tôi sẽ được hạnh phúc. Nếu chúng tôi thiếu can đảm, chúng tôi sẽ làm một công việc chán chường và không hề thấy mãn nguyện.

Đối với một nhóm nhỏ, thì lời khuyên này khá hợp lý, vì họ đã có một niềm đam mê rất rõ ràng. Có lẽ họ đã luôn muốn trở thành bác sĩ, nhà văn, nhạc sĩ…, và họ không thể nghĩ ra mình sẽ làm nghề gì khác ngoài niềm đam mê này.

Nhưng triết lý này lại đặt một gánh nặng rất lớn lên vai những người còn lại như chúng tôi – và nó đòi hỏi một quá trình cân nhắc rất lâu. Nếu chúng tôi không cẩn thận, chúng tôi có thể để lỡ mất đam mê thật sự của mình. Và kể cả khi chúng tôi đã ra quyết định, chúng tôi vẫn không thoát khỏi ảnh hưởng của nó. Mỗi khi công việc của chúng tôi trở nên khó khăn, chúng tôi bị đẩy vào tình trạng khủng hoảng, và mọi thứ bắt đầu xoay quanh câu hỏi khó tìm được lời giải đáp sau: “Đây thật sự có phải là công việc mà mình muốn làm?” Nỗi nghi ngờ dai dẳng này tạo nên cảm giác băn khoăn, lo lắng kèm theo việc nhảy cóc công việc liên tục.

Trong quá trình cân nhắc các lựa chọn của mình, tôi đã biết đến lời khuyên “theo đuổi đam mê” này và các đòi hỏi của nó. Nhưng tôi lựa chọn lờ nó đi. Có một triết lý khác về sự nghiệp thúc đẩy tôi hơn, và nó được dựa trên tiền đề đơn giản sau đây: Những đặc điểm dẫn dắt con người đến việc yêu thích công việc của mình đều rất chung chung và chẳng liên quan gì nhiều đến đặc thù của một công việc. Những đặc điểm này bao gồm cảm giác được tự chủ, cảm giác mình làm tốt cái mình đang làm, và đang có tác động đến thế giới này. Các nghiên cứu từ những thế kỷ qua đối với động lực trong công việc đã chứng minh điều này. (Quyển sách “Động lực 3.0” của Daniel Pink nói khá rõ về chủ đề này.)

Những đặc điểm này có thể được tìm thấy ở rất nhiều công việc, nhưng những đặc điểm này không tự nhiên mà có, bạn phải giành được nó. Xây dựng các kỹ năng giá trị thật sự rất khó và tốn nhiều thời gian. Đối với một người được giao nhận một vị trí mới, câu hỏi đúng không phải là: “Công việc này cho tôi cái gì?” mà phải là “Tôi tạo ra giá trị gì cho công việc này?”

Quay lại câu chuyện của tôi, sau khi cân nhắc thì tôi quyết định lựa chọn M.I.T. Tin tưởng vào triết lý nghề nghiệp của mình, tôi tự tin rằng cả ba lựa chọn sự nghiệp của mình có thể được chuyển đổi thành một nguồn đam mê, và sự tự tin này giải phóng tôi khỏi nỗi sợ mình đã lựa chọn sai lầm. Cuối cùng tôi lựa chọn M.I.T, chủ yếu là vì tôi thích bờ Đông hơn, nhưng thật ra tôi cũng hoàn toàn có thể thấy hạnh phúc nếu chọn trụ sở Microsoft tại Seattle. Hay sau khi xuất bản quyển sách đầu tay của mình, tôi cũng đã có thể tìm một thị trấn yên tĩnh để viết lách.

Trong suốt năm đầu tiên, tôi thật sự không cảm nhận được cảm giác rằng mình đã tìm thấy đam mê thật sự của mình. Giai đoạn đầu của quá trình đào tạo tiến sĩ rất khó khăn. Bạn chưa đủ khả năng để đóng góp vào các công trình nghiên cứu, và điều này thật sự rất khó chịu. Và tại một nơi như M.I.T, xung quanh bạn toàn là những kẻ kiệt xuất, khiến cho bạn phải tự hỏi liệu mình có thuộc về nơi này không?

Giả như mà tôi đã tin vào triết lý “theo đuổi đam mê của bạn”, có lẽ tôi đã bỏ ngang trong năm đầu tiên, vì nỗi lo rằng tôi sẽ không thấy cảm giác yêu công việc của mình mỗi ngày. Nhưng tôi biết rằng cảm giác mãn nguyện của mình sẽ lớn dần theo thời gian khi tôi trở nên giỏi hơn trong công việc của mình. Vì thế tôi đã làm việc rất chăm chỉ, và khi khả năng của tôi tăng lên, sự hứng thú của tôi cũng tăng lên.

Ngày hôm nay, tôi đã là một giáo sư khoa học máy tính tại Đại học Georgetown, và tôi yêu công việc của mình. Bài học quan trọng nhất mà tôi rút ra được từ kinh nghiệm của mình đó là, tình yêu này của tôi chẳng liên quan gì đến việc xác định từ những ngày đầu rằng liệu tôi có được trời định sẽ trở thành một giáo sư hay không. Chẳng có gì đặc biệt trong việc lựa chọn con đường sự nghiệp này của tôi cả. Cái quan trọng là những gì tôi đã làm sau khi tôi lựa chọn quyết định này.

Gửi đến các bạn trẻ, những người luôn hồ nghi rằng không biết liệu công việc kia (thay vì công việc bạn đang làm) có phải là đam mê của mình hay không, thì tôi cho bạn lời khuyên này: Đam mê không phải là thứ gì đó mà bạn theo đuổi. Nó là thứ sẽ theo đuổi bạn khi bạn nỗ lực hết sức mình, làm việc chăm chỉ để trở thành một người có giá trị với thế giới này.

Cal Newport là tác giả của quyển sách “Tốt Đến Mức Họ Không Thể Lờ Bạn Được” (So Good They Can’t Ignore You). Quyển sách này đang nằm trong kế hoạch dịch thuật của TGM NEXT. Không lâu nữa sẽ được giới thiệu với bạn đọc.

Video Cal Newport bàn về chủ đề này. Bạn nào nghe tiếng Anh giỏi thì nên coi qua, rất hay luôn đấy:

Video Cal Newport diễn thuyết

Sau khi đọc xong bài này, bạn có suy nghĩ gì không? Liệu bạn có đồng ý với quan điểm của tác giả hay không?

Không Có Lý Gì Không Theo Đuổi Đam Mê Của Mình Cả

Tôi vừa mới được một độc giả gửi cho bức hình này, đọc vừa thấy vui nhưng lại có ý nghĩa. Câu chuyện này làm tôi nhớ lại lời nói của Steve Jobs trong bài diễn văn của ông vào năm 2005: “Bạn đã chẳng còn gì để mất nữa rồi. Vậy thì không có lý do gì mà bạn không đi theo tiếng gọi của trái tim mình cả.”

Bạn còn trẻ. Bạn không có gì. Hãy xem nhé!

Thật ra đam mê hay cái mà mình thích không phải là cái tự nhiên một ngày đẹp trời nó tự đến với ta. Bản thân tôi cũng phải dấn thân rất nhiều trong vòng 2 năm qua, trải nghiệm 4 công việc với tính chất khác nhau thì hiện tại tôi mới tìm ra được công việc mang lại ý nghĩa cho cuộc đời mình. Theo kinh nghiệm cá nhân, tôi tự đúc kết ra những điều sau sẽ giúp bạn dễ dàng tìm kiếm đam mê của mình hơn:

  1. Bước đầu tiên và là nền tảng nhất, bạn cần phải hiểu bản thân mình.
    • Bạn phải hiểu được loại tính cách của mình là gì? Mỗi người sinh ra đều có những đặc tính chung nhất của một số loại tính cách đặc biệt, và bạn cần phải biết điều đó (có thể thông qua các công cụ phân loại tâm lý tính cách như MBTI, DISC, Tâm Lý Hình Học).
    • Ngoài ra, bạn cần phải quan sát chính bản thân mình trong cuộc sống xem mình có những thế mạnh và điểm yếu gì? Hiện tại mình đang có những kỹ năng nổi trội gì? Bạn có thể xác định được điều này thông qua việc dành thời gian tự ngẫm lại trong cuộc sống của mình có những điều gì mình làm mà cảm thấy không cần phải nỗ lực quá nhiều nhưng vẫn đem lại kết quả cao. Ngoài ra, một cách hay nữa là đi hỏi xin ý kiến của bạn bè bạn. Hỏi xem họ nhận xét về bạn như thế nào để có thêm một góc nhìn khác.
    • Một điểm quan trọng nữa là bạn phải xác định được giá trị cá nhân của mình. Đây là một điểm quan trọng, vì giá trị cá nhân chính là kim chỉ nam cho bạn trong cuộc sống, nó sẽ dẫn dắt những lựa chọn và hành động của bạn. Để xác định giá trị cá nhân của mình, bạn hãy tự hỏi: “Mình muốn đạt được điều gì trong cuộc đời này? Mình muốn trở thành một con người như thế nào? Mình đang ưu tiên những điều gì nhất trong cuộc đời này? Mình muốn để lại di sản gì cho cuộc đời này? Giả sử nếu mình chết đi, thì trong đám tang của mình, mình muốn người thân, bạn bè, đồng nghiệp nói về mình là một con người như thế nào?…” (Nếu có thời gian, bạn hãy tìm hiểu quyển sách 7 Thói Quen Để Thành Đạt và đọc kỹ thói quen thứ 2 để biết rõ hơn cách xác định các giá trị cốt lõi của mình.)
  2. Sau khi đã nhận thức rõ bản thân mình rồi, bạn sẽ biết được sẽ có một số công việc phù hợp và không phù hợp với tính cách, điểm mạnh/yếu và giá trị cá nhân của mình. Tuy nhiên, bạn vẫn sẽ không biết được cụ thể là công việc nào đâu. Điều duy nhất bạn có thể làm là phải dấn thân và trải nghiệm. Đam mê không tự nhiên mà có, nó là một quá trình tìm kiếm và trải nghiệm. Cũng giống như cưới vợ/chồng vậy. Nếu may mắn thì bạn gặp được “soul mate” của bạn ngay từ lần gặp đầu tiên. Tuy nhiên, cũng có người phải trải qua 4-5 mối tình gì đó mới tìm ra được “soul mate” của mình. Cho nên, điều tôi muốn nói ở đây, và nhất là với các bạn trẻ, đó là các bạn đừng có ngồi không mà suy tưởng đâu là đam mê của mình. Hãy ra ngoài kia, dấn thân và trải nghiệm đi, còn không cả đời bạn sẽ chẳng bao giờ biết được mình thích gì đâu.
  3. Khi đã chọn một công việc nào đó, bạn hãy thật sự dồn hết tâm trí của mình vào việc đó. Làm việc một cách cật lực. Đừng quá lo nghĩ rằng liệu đây có phải là đam mê thật sự của mình hay không. Bạn có thể không tìm thấy ngay được đâu. Tuy nhiên, khi bạn nỗ lực hết sức mình cho công việc đó, đam mê sẽ tự động tìm đến bạn. Để hiểu hơn ý tôi nói, bạn hãy đọc bài viết này: Follow a Career Passion? Let It Follow You

Để kết lại, tôi xin trích lời của Steve Jobs trong bài diễn văn của ông về việc tìm kiếm đam mê của mình. Tôi hi vọng rằng cho đến khi bạn tìm được điều mình yêu thích, bạn sẽ không ngừng tìm kiếm nó, bạn nhé. Tôi tin rằng bất cứ ai, xuất thân ở đâu đi nữa, nhưng nếu tìm được công việc có ý nghĩa cho bản thân và giúp ích cho đời thì thế giới này sẽ trở nên tốt đẹp hơn rất nhiều.

Đôi khi cuộc sống vùi dập bạn. Nhưng đừng đánh mất niềm tin. Điều duy nhất giúp tôi tiếp tục bước đi chính là vì tôi yêu tất cả những gì mình làm. Bạn phải tìm ra cho được tình yêu thật sự, trong công việc… Công việc sẽ chiếm phần lớn cuộc đời bạn và cách duy nhất để thành công thật sự là làm những gì mà bạn tin là những việc tuyệt vời. Và cách duy nhất để làm những việc tuyệt vời là bạn phải yêu việc mình làm.

Nếu bạn chưa tìm thấy nó, hãy tiếp tục tìm kiếm. Đừng ngừng lại. Trong sâu thẳm trái tim mình, bạn sẽ nhận ra khi bạn tìm thấy nó. Vì vậy, hãy tiếp tục tìm kiếm. Đừng ngừng lại.

– Steve Jobs

Tôi chúc cho cả bạn và tôi “hãy luôn khát khao, hãy cứ dại khờ” nhé.

Hải Đăng

Biết Được Mình Thích Gì Là Một May Mắn!

Đây là một bài viết tôi sưu tầm được trên Facebook, thật sự là quá hay nên muốn chia sẻ lại cho tất cả mọi người cùng được đọc.

Nguồn: Facebook Thằng Sơn Đoàn

Bức thư mình gửi cho 1 người bạn!

————————————

T. thân,

Tớ là một người may mắn và không nhiều người may mắn như tớ. Điều may mắn lớn nhất mà tớ có được, như T. cũng hiểu, đó là chí ít cũng biết được thực sự thích gì, đam mê gì và thực sự mơ ước gì, biết được sống để làm gì.

Bạn bè tớ cũng không nhiều người may mắn như thế.

Có người chỉ biết sống theo cách đơn thuần người ta gọi là tồn tại mà không mảy may để ý nhiều đến những cái gọi là đam mê, làm việc mình thích. “Thích” đối với họ đơn giản chỉ là cảm giác khi xem 1 bộ phim hay, đọc 1 cuốn truyện thú vị, nghe 1 bài nhạc mới nổi. Họ không dằn vặt và cảm thấy mình kém may mắn bởi vì họ không biết được rằng mình là một người xui xẻo, khi không thực sự có được cái gọi là việc mình thích làm, sự đam mê thúc giục trái tim. Cuộc sống của họ chỉ tầm thường thế thôi, họ chưa bao giờ nghĩ rằng cuộc sống sẽ rực rỡ, tươi đẹp như thế nào khi mình được làm điều mình thích.

Có người giống bạn, sống không đơn thuần chút nào. Sống trên đời với một mớ hỗn độn, tạp nham nào là áp lực từ gia đình, từ người thân quen và kể cả áp lực của bản thân đày đọa bản thân, áp lực từ những điều mờ mờ ảo ảo không hề xác định. Phức tạp, rối rắm như vậy nhưng họ luôn luôn đầy hoài nghi và cảm thấy mệt mỏi. Câu hỏi của họ là “Thực sự mình thích gì?”. Điều này làm dằn vặt họ nhiều. Nhiều lúc có thể mớ hỗn tạp của cuộc sống cứ đẩy, kéo họ vào guồng quay làm cho họ cứ quay quay. Họ thụ động sống chứ không thể tìm được một nguồn nội lực để vươn lên. Rồi cuối cùng, họ vẫn trơ trọi với câu hỏi lớn “Thực sự mình thích gì?”. Bởi vì có phần đa cảm, đa đoan nên họ biết dằn vặt. Họ hiểu được rằng mình là người kém may mắn, mình thiếu một mảng lớn để giải đáp cho câu hỏi ấy. Cuộc sống của họ cho nên vì thế mà đầy dằn vặt, đầy khát khao được biết, được tìm được cái mảng bị mất ấy. Những người này quả thật rất đau khổ và bế tắc.

Cũng có số ít những người may mắn. Họ thỉnh thoảng vẫn hay rú lên vào đêm khuya giữa dãy trọ chục phòng đang yên ả ngủ mỗi khi làm được ra một mô hình điện tử mới để rồi bị hàng xóm chạy sang sưng sỉa, quở trách. Đó là thằng bạn học kinh tế mà suốt ngày chỉ biết đến các con chíp, mỏ hàn, thiếc và vân vân.  Họ đôi lúc quyết định từ chối một cơ hội lớn, một tiền đồ tươi sáng với 1 công ty liên doanh tầm cỡ để “đầu quân” vào phòng kế toán của một tổ chức phi lợi nhuận. Người chị sinh năm 86 cùng quê với tớ chỉ cười và chỉ vào trái tim mỗi khi tớ hỏi tại sao làm vậy. Có thể chỉ có chị ấy mới hiểu hết được 100% lý do.

Tớ cũng may mắn. Một người mà tự cho rằng mình may mắn chỉ có thể là khi người ấy hoàn toàn thỏa mãn với cuộc sống của mình. Cậu có thể hỏi lại là vậy cuộc sống của tớ có thứ gì để khiến cho tớ thỏa mãn vậy. Câu trả lời là chưa có thứ gì cả nhưng tớ có quyết tâm, tớ có mong ước, có động lực để vươn đến những thứ tớ muốn bởi vì đơn giản: tớ biết bản thân thích gì. Cái mảng lớn mà những người khác thiếu, may mắn làm sao tớ lại có được.

Con người không có người nào có thể sống mãi vì ai đó, vì những gì của ai đó được, vì đã là người ai mà chả ích kỷ, chả nghĩ lo cho bản thân họ. Sẽ có thật nhiều lúc những người thiếu đi mảng lớn “Thực sự mình thích gì?” cảm thấy sự mệt mỏi, thất vọng và tủi thân khi nhìn về chính bản thân họ. Họ mong muốn sống nhiều hơn cho bản thân, làm cho nó thỏa mãn hơn, ích kỷ hơn một chút nhưng oái oăm thay, đến cả điều mà bản thân mình mong muốn được đáp ứng họ cũng không biết được. Thế là lại lâm vào vòng luẩn quẩn không dứt. Thật không dễ chịu chút nào nếu biết vậy mà không thể làm vậy. Họ có thể phân vân: Vậy nguyên cớ là do đâu?

Những người bản lĩnh mới có được điều may mắn ấy!

Những người may mắn biết được thực sự mình thích gì là những người xét ở khía cạnh nào đó thực sự có bản lĩnh và sự dũng cảm trong nội tâm. Và họ thỉnh thoảng là những con người cá tính, khác biệt. Bản lĩnh và sự dũng cảm thể hiện ở chỗ họ biết đánh đổi, chấp nhận đánh đổi và bảo vệ cho cái bản ngã của họ trước nhiều dòng chảy, nhiều sự chi phối khác nhau.

Con người không ai có thể sống độc lập, không liên quan đến những người, những việc xung quanh. Một người phải chịu sự chi phối của rất nhiều thứ: lúc sinh ra cho đến khi lớn hơn một chút đó là mong muốn của cha mẹ, người thân; lớn lên tí nữa là mong muốn không bị thua kém bạn bè của bản thân, lớn lên tí nữa do yêu cầu của xã hội như vậy, lớn rồi là trăm thứ vô định hình và vô nghĩa khác… Chỉ những người có bản lĩnh và sự dũng cảm mới gạt bỏ đi những sự chi phối ác nghiệt trên và dành một chút gì đó cho bản thân mình. Họ chấp nhận thua kém đi một chút, chấp nhận làm cho ai đó buồn phiền một chút để có thể dành nhiều thời gian hơn, nhiều trải nghiệm hơn để biết mình thực sự thích gì. Suy cho cùng đấy là đánh đổi cả thôi.

Xã hội xung quanh chúng ta chưa có nhiều bài học về niềm đam mê, sự yêu thích. Sách giáo khoa Đạo đức không có bài nào dạy thế. Sách Giáo dục công dân cũng không. Giáo dục chỉ đầy rẫy những điều mà mình phải làm đối với người này người nọ, với xã hội, với tương lai. Ít khi người ta dạy học sinh là “làm gì thì làm nhưng hãy bắt đầu từ việc làm những gì mình thích”. Không xã hội nào có thể chấp nhận sự ích kỷ như vậy. Cho nên nhiều người đến vây giờ vẫn như còn đang quay vòng trong một cái kén. Họ sống bằng cái vỏ được đan dệt từ nhiều áp lực, từ nhiều mong muốn mà không phải xuất phát từ bản thân họ. Họ chưa một lần thoát ra được khỏi cái kén dày trịch ấy để cảm nhận được không khí bên ngoài ra sao.

Vậy phải làm sao?

T. ạ, để tìm kiếm được mảnh ghép bị thiếu trong cuộc đời, có lẽ sẽ rất khó khăn và cực nhọc. Nhưng mình nghĩ đó là bắt buộc, đó là yêu cầu tiên quyết để sống hạnh phúc và thoải mái sau này. Cho nên nhiều lúc thực sự bản thân bạn phải dũng cảm, dũng cảm từ bỏ đi những thứ đang làm không phải điều mình thích, dũng cảm chấp nhận và đấu tranh lại những phản ứng chống đối của những người xung quanh bạn.

Hãy bắt đầu từ việc trải nghiệm lại để kiếm tìm mảng ghép “Thực sự mình thích gì?”. Có thể bạn đã làm qua nhiều việc, biết đến nhiều thứ nhưng lúc đó do còn bận bịu, vướng mắc với nhiều áp lực, chịu nhiều sợi dây ràng buộc chi phối nên trái tim bạn vẫn chưa đập thật sâu, lồng ngực vẫn chưa hít một hơi thật đầy. Bạn vẫn chưa cảm nhận được cái hay, cái thú vị của cái việc đó.

Vậy thì bây giờ phải trải nghiệm lại. Nhưng trước tiên, hãy loại bỏ mọi áp lực ra khỏi con người bạn. Hãy thử sống những ngày chỉ với bản thân mình, chỉ có bản thân mình và chỉ vì bản thân mình. Hãy đừng nghĩ đến sách vở, điểm chác, nghề nghiệp, gia đình.

Hãy thong dong trên những con phố, đến những nơi mới lạ. Hãy đừng bận tâm hôm nay có phải đến trường hay không? Sắp tới có phải thi môn nào hay không? Những việc đó không quan trọng bằng việc bạn phải tìm cho ra cái mảng ghép ấy. Chỉ khi nào không có việc để lo, không có ai để sợ thì trái tim thực sự mới thoải mái mà cảm nhận mọi thứ được.

Hãy lập 1 danh sách những thứ cần trải nghiệm rồi tuân theo danh sách ấy. Cho dù xa xôi và tốn nhiều thời gian nhưng còn hơn là thụ động đúng không? Thử tìm hiểu, thử làm thử và lắng nghe xem con tim nói gì.

“Thực sự mình thích gì?” có thể đang nằm yên ổn trong 1 góc phố nào đó, trong 1 văn phòng nào đó hoặc thậm chí ngay bên cạnh bạn.

Qua quá trình trải nghiệm lại, nếu đã tìm được mảng ghép ấy rồi, hãy dũng cảm và bản lĩnh. Đừng làm con tơ trong cái kén nữa. Lúc đó bạn phải xé toạc nó ra và bức theo con đường mà trái tim bạn chọn rồi đó!

Mình cũng gửi cho bạn 1 bài viết và giới thiệu cho bạn 1 bộ phim, xem xong, đọc xong rồi bạn sẽ có thể động lực hơn!

http://nguyenthuylien.com/2012/03/11/do-what-you-love-and-love-what-you-do/ (Có cả bản tiếng Anh nhưng hãy đọc bản tiếng Việt nhé)

Còn bộ phim có tên là 3 idiots (3 thằng ngốc) của Ấn Độ!

Chúc may mắn nhé! Chí ít bạn vẫn may mắn hơn những người không nghĩ đến như bạn, những người chỉ biết tồn tại. Nên vui vì điều đó!