Giá trị cá nhân trong công việc

Giá trị cá nhân là điều gì đó thuộc về bản chất con người bạn, và nó không thay đổi theo thời gian. Nếu có thay đổi, có chăng là sự ưu tiên giá trị trong từng giai đoạn của cuộc sống.

Để xác định giá trị cá nhân thì có một số câu hỏi gợi ý sau đây:

  1. Đâu là những điều bạn không bao giờ muốn thỏa hiệp trong cuộc sống / công việc?
  2. Đâu là những giá trị bạn luôn muốn bảo vệ nó?
  3. Đâu là những giá trị bạn không bao giờ muốn hướng tới? (ngược lại sẽ là giá trị bạn muốn hướng tới)
  4. Bạn muốn khi người khác nhắc về bạn, họ sẽ nhắc về bạn với những phẩm chất và giá trị nào?

Trả lời được những câu hỏi trên sẽ giúp bạn có được một danh sách những giá trị cá nhân bạn muốn hướng đến và thể hiện con người của mình.

Chưa kể, chúng ta không thể tách bạch cuộc sống và công việc thành hai phạm trù riêng biệt. Lý tưởng nhất thì con người trong cuộc sống cá nhân và con người trong cuộc sống công việc đều là một.

Nếu bạn trân trọng sự thật trong cuộc sống cá nhân, thì trong công việc bạn cũng đòi hỏi điều tương tự. Nếu bạn tin vào phát triển bản thân, thì trong công việc bạn cũng muốn một môi trường nơi quan tâm đến sự phát triển bản thân.

Hạnh phúc trong công việc chỉ có thể có khi công việc ấy thỏa mãn giá trị của bạn. Nếu tiền bạc không phải là giá trị ưu tiên của bạn, vậy thì đừng lấy nó làm tiêu chí hàng đầu để chọn một công việc (ngược lại nếu nó là ưu tiên của bạn thì hãy cân nhắc đến nó). Nhiều người sống theo tiêu chuẩn và giá trị chung của xã hội mà quên mất những tiêu chuẩn và giá trị riêng của chính mình. Dẫn đến một kết cục đau khổ đó là đôi khi mình chọn một công việc chẳng phải do xuất phát từ đáy lòng mình, mà do mình thấy “ngoài kia ai cũng vậy” mà chọn. Ngục tù từ đây mà xuất hiện. Đi làm cầm một cục tiền nhưng lại không thấy vui và hài lòng. Đơn giản là vì không hòa hợp về mặt giá trị cá nhân của mình.

Vì vậy, lần tiếp theo, hãy đảm bảo bạn có một danh sách giá trị cá nhân trước mặt mình trước khi lựa chọn một công việc nào đó nhé.

Mến,

Hải Đăng

Quyết Định Của Con Tim

Đinh Hải Đăng

Nguồn: Đọt Chuối Non

Chào các bạn,

Khi ta phải làm một quyết định rất khó khăn trong lòng—ví dụ, ly dị hay không—các tư vấn tâm lý hay tư vấn gia đình thường khuyên chúng ta làm hai danh sánh—lợi và hại—cho mỗi quyết định có thể–ly dị, ly thân, không làm gì hết—rồi so sánh lợi hại trong mỗi đường, cuối cùng chọn quyết định ta thấy là có lợi nhất.

Chẳng biết là có ai bán chương trình computer cho các cặp vợ chồng không? Nếu đã làm danh sách cách này thì chắc dùng computer thì nhanh hơn. Trả lời xong xuôi, ấn nút, máy bảo “Gài số zde ngay lập tức!” Hôm sau bèn lên tòa nộp đơn ly dị.

Các quí vị cố vấn kiểu này chắc là chưa bao giờ biết yêu, chưa bao giờ có kinh nghiệm khó khăn gì trong gia đình. Cách đây lâu lắm rồi, mình có đọc một bài viết của một chị là tư vấn gia đình cả 20 năm. Đùng một cái, chồng chị bỏ chị đi theo người khác, đứa con gái trở thành lêu lỏng, nói gì làm gì cũng không nghe. Chị trở thành tuyệt vọng và mất tự tin hoàn toàn. “Hóa ra cả 20 năm tôi cứ tưởng là tôi biết, và tôi cố vấn cho đủ mọi hạng người về mọi vấn đề gia đình. Bây giờ đụng chuyện tôi mới biết là tôi không biết gì hết, và cả 20 năm tôi chỉ toàn nói dóc.”

Đúng như thế. Các vấn đề tình cảm không có công thức. Rất nhiều người đã từng chống lại mẹ cha họ hàng bạn bè, chống lại cả xã hội, chối bỏ cả tương lai vinh hoa phú quí, để chỉ chạy theo tiếng gọi của con tim. Làm bản quyết toán thì bên bị “mất” có đến cả hàng trăm món, bên “được” chỉ có một chữ “Nàng.” Tất cả mọi người đều nói là phải bỏ Nàng chọn các thứ kia. Nhưng, sự thực là các chuyện tình Romeo và Juliette vẫn xảy ra thường xuyên ngày nay. Đâu có hiếm. Và báo chí và các nhà văn thích ca ngợi các cuộc tình vượt biên giới như thế.

Thực ra, con tim của ta làm quyết đinh, chứ đầu óc không làm quyết định. Đầu óc (lý luận) chỉ là tên lính “vâng dạ” chạy theo con tim mà thôi. Trong ví dụ trên, trong bản quyết toán, nếu bên cột phải, con tim của chàng yêu Nàng chưa đủ mạnh và, bên cột trái, chàng yêu hằng trăm thứ khác rất mạnh, thì con tim chàng bèn chọn các thứ này và bỏ Nàng. Và chàng nói, “Theo bảng quyết toán này thì bỏ Nàng là hợp lý,” coi như đó là một quyết định do luận l‎ý. Nhưng thực ra, ta thấy đó là qu‎yết định của con tim, theo ý thích của con tim, rồi sau đó dùng “l‎ý luận” của bảng quyết toán để “hùa theo” con tim mà thôi.

Ngược lại, nếu chàng yêu Nàng như Romeo yêu Juliette, thì chàng chọn Nàng và bỏ tất cả mọi thứ. Rồi chàng lại l‎ý luận, “Cuộc đời còn nghĩa l‎ý gì nếu không có Nàng. Chọn Nàng là hợp lý.”

L‎ý luận chỉ cho input (đầu vào), gồm các dữ kiện (facts) và vài suy nghĩ (thinking). Nhưng lý‎ luận không bao giờ làm quyết định. Con tim làm quyết định, và lý luận chỉ “vâng dạ” theo con tim. Đây là qui tắc làm quyết định của con người. Computer không làm quyết định kiểu này được, vì computer không có con tim.

Mà con tim của mỗi người có một cách xúc cảm hoàn toàn khác nhau. Hai người có thể có hai quyết định hoàn toàn khác nhau trong cùng một hoàn cảnh. Ví dụ: Đi đường này thì rất bận rộn và mệt, nhưng sẽ có nhiều tiền. Đi đường kia thì phè nhưng sẽ có ít‎ tiền. Người thích tiền, chọn đường đầu. Người thích nhàn, chọn đường sau. Và đường nào cũng đúng.

Vì vậy, mỗi khi bạn ta có vấn đề tình cảm, ta chỉ có thể an ủi và hỗ trợ, và có thể cho một tí cố vấn tổng quát, nhưng thực sự là không thể cố vấn chi tiết được. Con tim của một người chỉ người ấy thực sự biết. Và khi ta có vấn đề, cũng không ai có thể cố vấn chi tiết cho ta được. Vì vậy, cảm giác cô đơn thường rất cao khi ta có vấn đề tình cảm khó khăn.

Hơn nữa, tình cảm thì không rõ ràng như luận lý, mà như là một dòng sông tuôn trào mọi ngõ ngách—vừa yêu, vừa đau, vừa thương, vừa hận…–cho nên tình cảm, dù rất mãnh liệt, hay có tính lờ mờ. Vì vậy, quyết định tình cảm khó khăn và nhức đầu hơn là tìm lời giải cho một bài toán.

Thêm vào đó, lo sợ về tương lai—điều gì sẽ xảy ra ngày mai—làm cho việc quyết định lại càng khó khăn, vì ta không biết quyết định hôm nay có tốt cho ngày mai không? Nhỡ quyết định sai thì sao? Nhất là khi quyết định hôm nay mang lại thay đổi lớn cho đời sống, ngày mai lại càng đáng sợ.

Nhưng, tương lai không nên là yếu tố quan trọng trong việc giải quyết một vấn đề hôm nay. Nhiều người hay nói “Lúc đó tôi cứ làm đại, thế mà thành.” “Làm đại” hay “làm liều” chỉ có nghĩa là quyết định mà không quan tâm đến tương lai. Và chúng ta làm thế rất thường. Thông thựờng là những người làm thế thì “làm đại, thế mà thành.” Đây không phải là do may mắn, nhưng nó chỉ có nghĩa là những người “làm đại” là những người tích cực và nhanh lẹ. Bất cứ việc gì đến trong tương lai, họ cũng xoay sở tốt, thế thôi. Tương lai lệ thuộc vào khả năng xoay sở liên tục của ta, chứ không lệ thuộc vào “quyết định lúc này đúng hay sai.”

Vì vậy, vấn đề hôm nay thường giản dị hơn rất nhiều, nếu ta bỏ đi yếu tố “ngày mai” trong đầu.

Vậy thì, điều gì làm cho ta thấy thoải mái nhất ngày hôm nay? Điều gì lòng ta muốn nhất ngày hôm nay? Giải quyết vấn đề theo hướng thoải mái nhất cho lòng ta. Kể cả chẳng giải quyết gì cả, nếu trong lòng chẳng muốn giải quyết gì hôm nay. Và đừng lo cho ngày mai hay ngày mốt, mỗi ngày đến, trong lòng ta sẽ nói cho ta biết nên làm gì cho ngày đó.

Đó chính là sống Lúc Này Ở Đây. Sống với “the NOW and THEN.”

Làm quyết định như thế là sống gần gũi với quả tim của mình. Nó đòi hỏi mình tĩnh lặng để nghe tiếng nói của con tim mỗi ngày. Để theo đó mà quyết định trong ngày.

Và sống với con tim của mình chính là sống với mình, sống cho mình.

Tĩnh lặng để nghe con tim của mình, đòi hỏi mình phải… tĩnh lặng. Nghĩa là làm thế nào để đừng tức tối quá, đừng u buồn quá, đừng nhức nhối quá, đừng lo lắng quá… Dĩ nhiên là những cơn bão lòng đến thường xuyên, có thể là hơn một lần một ngày, không tránh được. Nhưng cơn bão nào thì cũng chỉ một lúc. Để tự nhiên nó sẽ đi qua. Và khi nó đã qua, đương nhiên là tâm ta có thể tĩnh lặng lại.

Dù sao đi nữa thì chỉ có một tiếng nói có giá trị cho mình, hãy lắng nghe nó: Tiếng nói của con tim.

Bên trên, chúng ta dùng ví dụ trở ngại về đời sống tình cảm lứa đôi, vì đây là loại ví dụ khó giải quyết nhất. Nhưng phương cách tư duy này cũng được dùng cho tất cả các quyết định khác—như học môn gì, làm nghề gì, có nên đi xa không, có nên đổi việc không… Con tim của ta thông minh hơn ta tưởng, hãy lắng nghe nó. Và nó sẽ không bao giờ phụ lòng ta.

Chúc các bạn một ngày vui.

Mến,

Hoành

© copyright TDH, 2009
http://www.dotchuoinnon.com
Permission for non-commercial use

Tĩnh Lặng Để Lắng Nghe “Tiếng Gọi” Bên Trong

Đinh Hải Đăng

Chào bạn,

Vừa rồi mình có một buổi coaching về hướng nghiệp với một bạn khách hàng của mình.

Bạn này rất thích làm nông nghiệp và nó là một niềm yêu thích kể từ năm cấp 3 rồi. Sau này bạn đọc Tony Buổi Sáng thì lại càng yêu thích hơn nữa.

Rồi gần đây bạn tiếp xúc với một người khác. Người này sau khi hỏi vài câu như: “Em biết gì về nông nghiệp? Biết gì về xuất khẩu?…” đại khái là những câu hỏi về nông nghiệp thì bạn ấp úng không trả lời được.

Vậy là người này kết luận là đây không phải đam mê của em đâu, chỉ là sở thích mà thôi. Vì nếu đã là đam mê thì em sẽ tìm hiểu và biết hết những điều chị nói.

Nghe xong thì mình nghĩ người này đúng, nhưng chỉ đúng một phần. Đúng ở chỗ nếu đã mê thì chắc chắn sẽ biết hoặc tìm hiểu về ngành mình mê. Nhưng không đúng ở chỗ mê một ngành nhưng hiện tại chưa biết gì nhiều thì không thể kết luận là bạn không mê ngành đó được. Hai cái hoàn toàn khác nhau.

Vậy là nghe xong kết luận đó, bạn mới nói với mình là: “Thôi bây giờ em sẽ chọn đi dạy tiếng Anh, và thời gian rảnh thì em làm dịch thuật.”

Điều quan trọng nhất đó là mình đã đồng hành cùng bạn gần 4 tháng, và mình nhận thấy rất rõ trong những cuộc nói chuyện thì từ khóa “nông nghiệp” luôn luôn xuất hiện bằng cách này hay cách khác.

Vậy là mình hỏi bạn: “Anh hỏi thật nhé, có phải dù em đã bao nhiêu lần quay lưng đi, nhưng ‘nông nghiệp’ vẫn là thứ hiển hiện trong đầu em phải không? It keeps coming back, right? Dù chỉ là tiếng nói nhỏ thôi, nhưng nó vẫn quay lại phải không?”

Bạn trả lời: “Đúng vậy. Em không hiểu sao nhưng ‘nông nghiệp’ là thứ mà em đã thấy rất thích từ những năm em học cấp 3, trước cả khi đọc Dượng Tony cơ.”

Mình mới nói rằng: “Tiếng gọi là một thứ gì đó mà ai cũng có trong cuộc đời này. Quan trọng là có người nghe được và đáp lại, có người thì không bao giờ nghe được và đáp lại luôn. Người nghe được và đáp lại là những người đã tập lắng nghe con tim của mình. Họ không để cho những ồn ào, ầm ĩ bên ngoài làm át đi tiếng gọi con tim của mình. Anh thấy em đang cho phép người khác lấn át tiếng gọi con tim của em đó.

Vừa rồi anh có đọc một quyển sách và có một câu nói rất hay như sau: “Trước khi tôi bảo cuộc đời này rằng tôi muốn làm gì với nó, thì tôi phải lắng nghe cuộc đời nói rằng tôi là ai.

Bây giờ anh hỏi em, giữa một bên là đi dạy tiếng Anh rồi làm dịch thuật, một bên là nông nghiệp thì bên nào em thấy chính bản thân mình trong vòng 5 năm nữa? Mơ hồ cũng được, nhưng ít nhất em biết mình phải làm gì trong vòng 5 năm tiếp theo.”

Bạn trả lời: “Em nhìn thấy mình ở bên nông nghiệp. Nếu bỏ qua hết tất cả mọi thứ và em được lựa chọn, em vẫn muốn chọn bên nông nghiệp.”

Mình nói tiếp: “Đúng rồi. Cái khổ của nhiều người là bị lấn cấn giữa ngã ba đường. Không biết nên chọn đường nào nên cuối cùng không biết đi đường nào. Bây giờ anh muốn em phải chọn dứt khoát con đường em muốn đi, để mình tập trung toàn bộ nỗ lực và thời gian vào đó.”

Bạn trả lời: “Em chọn nông nghiệp.”

Sau cuộc nói chuyện đó, bạn đã cảm thấy thoải mái và nhẹ nhàng hơn rất nhiều. Bây giờ thì mình đang chờ hai tuần nữa sẽ được nghe cụ thể hơn về kế hoạch tương lai của bạn ấy :).

Lắng nghe tiếng gọi

Như mình đã nói ở trên, đó là xã hội ngày nay có quá nhiều thứ khiến cho chúng ta bị phân tâm và bị tách rời khỏi chính mình. Chúng ta có Internet, có smartphone, có tablet, có TV, có shopping, có games, có phim ảnh, có báo lá cải v…v…

Thật ra tất cả những thứ này bản thân nó không có hại. Nhưng nếu một người chìm đắm vào những thứ này mà quên đi việc kết nối với bản thân, họ sẽ rất dễ để cho tiếng gọi bên trong bị lấn át.

Để thật sự lắng nghe được trái tim của mình, chúng ta cần phải thực hành quay vào bên trong. Chúng ta cần phải dành thời gian để thật sự lắng nghe chính mình.

Vậy làm thế nào để làm được điều đó? Mình có một số gợi ý sau:

1. Hạn chế thiết bị điện tử và Internet

Mình phải thành thật là mình cũng khá là nghiện Internet và thiết bị điện tử công nghệ cao. Nhưng dạo gần đây mình đã dần dần cắt bớt thời gian sử dụng những thứ này.

Mình reset lại smartphone, không cài thêm app gì cả và chỉ dùng nó để nghe gọi. Không Facebook, không Messenger, không Instagram v…v… Mình quy định luôn là trừ khi cần thiết, còn nếu không sẽ không dùng điện thoại cho công việc (việc đó có laptop lo) mà chỉ dùng để nghe gọi. Kể từ lúc đó thời gian mình cầm điện thoại ít hẳn và cũng ít bị khống chế bởi nó.

Với Internet, mình mua một phần mềm tên là Freedom. Phần mềm này khi sử dụng sẽ tự động khiến cho mình không vào một vài trang mạng cụ thể hoặc sẽ ngắt toàn bộ Internet luôn. Vậy là mình quy định cứ 10h đêm là phần mềm bắt đầu chạy trên cả iPad lẫn Laptop.

Bây giờ không còn Internet nữa thì chỉ còn quay sang đọc sách hoặc làm các hoạt động khác thôi chứ sao giờ. Ban đầu sẽ hơi khó chịu, nhưng dần dần rồi bạn sẽ quen.

2. Tập thiền

Công phu thiền tập của mình rất là ít ỏi nên mình không dám nói nhiều ở đây. Mình cũng chỉ mới bắt đầu tập luyện mà thôi. Dự tính là năm sau mình sẽ tham gia một khóa học thiền tập 10 ngày để thật sự nghiêm túc tu luyện.

Tuy nhiên mình cũng nhận thấy cứ sau mỗi buổi ngồi thiền (30 phút) buổi sáng, cơ thể như được làm mới, đầu óc minh mẫn và cảm giác như mình lắng nghe bản thân nhiều hơn.

Hôm qua thầy Minh Niệm còn chỉ cho mình thêm một cách áp dụng nữa đó là mang thiền cả vào trong đời sống. Cách làm như sau:

  • Bạn chọn một nơi trong nhà bạn, có thể là phòng bạn hoặc chỗ nào đó mà bạn muốn thực hành thiền.
  • Mỗi khi bước vào vùng đó, bạn phải hoàn toàn im lặng và làm mọi thứ thật chậm với con mắt tỉnh thức.
  • Bạn quan sát hành động của mình và tập trung vào giây phút hiện tại.

Mình đã về thử nghiệm ngay và cảm thấy rằng khi bản thân chậm lại, mọi thứ nó rõ ràng hơn. Mình không còn bị những thứ rối mù xung quanh làm cho phiền não nữa. Nếu bạn thích, bạn có thể thử áp dụng.

3. Viết nhật ký

Đây thật sự là một công cụ hữu hiệu để bạn hiểu chính bản thân mình.

Khi bạn viết ra những dòng suy nghĩ trên giấy, bạn sẽ cảm thấy một sự kết nối đặc biệt với bản thân.

Phương pháp này luôn luôn được nhắc đến khi nói về việc nâng cao nhận thức bản thân. Khi nhận thức bản thân cao hơn, bạn sẽ dễ dàng nghe được tiếng gọi bên trong mình hơn.

Mình kết hợp viết nhật ký thiền tập và nhật ký trong ngày luôn. Bạn có thể dùng sổ giấy hoặc sổ điện tử tùy bạn. Mình hiện đang dùng OneNote nhưng có lẽ sau này sẽ ráng chuyển sang viết tay cho nó có cảm giác thật hơn.

4. Đọc sách

Sách cũng là một trong những người bạn đồng hành cực tốt trên con đường tìm ra tiếng gọi của bản thân.

Đặc biệt mình khuyến khích bạn đọc các quyển sách về tiểu sử của các vĩ nhân và các quyển sách về tu thân. Đừng lạm dụng đọc sách kỹ năng mềm nhiều quá, vì nó chỉ là những chiêu trò thôi.

Bạn phải xây dựng được phẩm chất nội tại của mình thì lúc ấy bạn mới dễ dàng lắng nghe tiếng gọi của mình được. Các quyển sách chỉ chiêu trò sẽ hữu hiệu nếu bạn là người có phẩm chất. Còn nếu không, bạn sẽ thành cái mà người ta gọi là “thùng rỗng kêu to”.

Đọc tiểu sử sẽ giúp bạn có cơ hội nhìn một chặng đường vươn lên của một người nào đó. Điều này giúp bạn tận dụng óc sáng tạo của bạn. Và biết đâu chừng khi đọc tiểu sử của vĩ nhân, bạn lại nhìn thấy bản thân mình trong tương lai và biết được tiếng gọi của mình là gì.

Tóm lại, đây là 4 cách mình gợi ý. Nhưng thật ra còn nhiều cách khác nữa để bạn kết nối với chính mình.

Nhớ nhé, điều quan trọng nhất là bạn cần phải tĩnh lặng. Trong tĩnh lặng, tiếng gọi sẽ lớn mạnh lên. Khi ấy, việc của bạn chỉ còn là can đảm đáp lại tiếng gọi và bước đi trên con đường mà mình đã chọn.

Chúc bạn lắng nghe thành công.

Mến,
Hải Đăng

Tiếng Gọi Của Bạn Là Gì?

Đinh Hải Đăng

Nguồn: Đọt Chuối Non

Chào các bạn,

Mỗi người chúng ta sinh ra là để làm việc gì đó trong đời. Người ta nói việc đó đã được tiền định, hoặc do nhân duyên kiếp trước hoặc là ‎ ‎ý chúa hoặc là cái gì đó trong gien của ta. Điều đó gọi là “tiếng gọi” (calling), tiếng kêu đưa ta vào con đường đặc biệt của riêng ta.

Nhiều người đang say mê điều họ làm từng giây đồng hồ sẽ xác nhận với bạn là họ đang làm điều họ được sinh ra để làm, vì họ cảm thấy thật sự say mê và hạnh phúc, dù điều đó đôi khi có thể mang đến biết bao là gian nan khổ ải.

Khi đã tìm ra được tiếng gọi trong lòng, tìm ra được sứ mệnh của mình rồi, mọi sự thành dễ dãi—tiền bạc, danh tiếng, thành công, thất bại… không thành vấn đề. Cứ mỗi ngày làm theo tiếng gọi, phục vụ sứ mệnh của mình, thì chuyện gì khác cũng đều trở thành không quan trọng. Chính vì thế mà có những người đã sẵn lòng mất tất cả, kể cả sinh mạng mình, chiến đấu cho tổ quốc, hay vào những khu rừng hẻo lánh để truyền đạo cho thổ dân ăn thịt người, hay hy sinh vượt mọi gian khổ để trở thành ca sĩ… Liếc mắt điểm nhanh qua chuyên mục Chứng Nhân của Đọt Chuối Non ta có thể nhận ra sự tập trung dữ dội vào sứ mệnh của mình của những người đã tìm ra tiếng gọi— Cô giáo Thùy Trâm, chị Nguyễn Thị Tiến tìm xác đồng đội, Robert Poduna trầm lặng trên đồi Buông, nhà cách mạng Y Ngông Niê Kdăm, Cô giáo Huỳnh Huệ, ca sĩ Thủy Tiên, Nguyễn Hữu Vinh lưu đày trên đảo xanh, Bùi Văn Toản ghi dấu tù nhân Côn Đảo.

Bí mật thành công là tìm được tiếng gọi trong lòng mình.

Nhưng, ngoại trừ một thiểu số may mắn nghe được tiếng gọi, đối với đa số người trên thế giới, tiếng gọi đó luôn luôn là một bí mật.

Tức là, bí mật thành công là tìm được tiếng gọi luôn luôn bí mật đó.

Nhưng đã là bí mật thì không thể bật mí được.

Đó là vấn đề của đại đa số người, và vì thế mà đa số chúng ta thường cảm thấy đi qua cuộc đời như bèo dạt mây trôi, đời đẩy đến đâu trôi đến đó, chứ cũng chẳng biết sứ mệnh mình là gì.

Nếu bạn là một trong những người như thế thì, chào mừng bạn bước lên thuyền (cho cùng hội cùng thuyền)!

Những người đã nghe tiếng gọi đều xác nhận một điều là họ luôn luôn có thôi thúc trong lòng về một chuyện nào đó, không bỏ qua được. Thôi thúc có nhiều hình thức—khi thì ồ ạt như đại dương, khi thì nhẹ nhàng như gió thoảng, nhưng điều giống nhau là thôi thúc luôn có mặt ở đó, luôn rỉ rả ngày này qua tháng nọ trong lòng, không trả lời nó thì không xong.

Để mình chia sẻ với các bạn kinh nghiệm riêng của mình. Từ năm 17 tuổi, mình đã có một câu hỏi trong đầu: “Làm thế nào để Việt Nam ra khỏi chiến tranh đói nghèo và thành cường thịnh?” Câu hỏi này chẳng có gì ồ ạt cả, nhưng nó cứ ở đó trong đầu ngày đêm, không chịu tắt công-tắc, rất phiền toái. Vì vậy mình nghiên cứu đủ thứ môn trên trời dưới đất để tìm câu trả lời—luật, tâm lý học, kinh tế học, chính trị học, triết học, thánh kinh…. hằng mấy chục năm không nghĩ. Rất nhiều khi rất bực mình vì chẳng tập trung tâm trí vào việc gì khác được… Và trong bao nhiêu năm mình chẳng hề nghĩ đến tiếng gọi của mình là gì, luôn luôn cảm thấy như mình chẳng có tiếng gọi gì ráo, vì làm nghề gì thấy cũng trống trải. Mãi cho đến những năm về sau này mình mới “ngộ” ra là mình đã có một tiếng gọi cả mấy mươi năm mà không thấy… tức là làm gì mà giúp được quê mẹ một tí thì mình vui, còn không thì làm bất kì việc gì trên đời cũng thấy trống trải.

Có lẽ là nhiều người chúng ta có những thôi thúc tương tự, nhưng ta không biết rằng đó là tiếng gọi của mình, có lẽ vì ta không để ‎ý đến nó, hoặc là bị những cái ồn ào khác trong đời sống bận rộn hàng ngày lấn át, làm ta không nghe được nó. Nhưng có lẽ cách dễ nhận ra nhất là ta không vui với việc ta đang làm. Cảm thấy trống trải và vô nghĩa. Đó rất có thể là dấu hiệu ta đang có một tiếng gọi bên trong mà chưa nghe được, và chưa bắt tay với nó được.

Thường ta hay chạy theo những tiếng nói bên ngoài—bố mẹ nói học cái này tốt cái kia xấu, bạn bè nói làm việc này việc kia kiếm ra tiền lẹ—cho nên ta không nghe được tiếng gọi bên trong. Hoặc đôi khi ta nghe, nhưng chẳng buồn làm gì với nó vì ta không muốn thay đổi cuộc sống hiện tại.

Mình nghĩ rằng chúng ta sẽ không bao giờ cảm thấy đã sống rất trọn vẹn, cho đến khi ta đã đi theo tiếng gọi trong lòng.

Trong thời gian chờ đợi, chúng ta nên làm hai điều: (1) Học và thực tập những kỹ năng tốt để xây vốn liếng, và để luôn luôn sẵn sàng cho tiếng gọi, dù tiếng gọi đó là gì. Và (2) tĩnh lặng thường xuyên để có thể nghe những tiếng nói của quả tim mình.

Chúc các bạn một ngày vui.

Mến,

Hoành

© copyright 2010
Trần Đình Hoành
Permitted for non-commercial use
www.dotchuoinon.com

Tiếng Gọi

Đinh Hải Đăng

Nguồn: Đọt Chuối Non

Chúng ta mỗi người thường có một “Tiếng Gọi” (the call) trong lòng để mình làm gì đó—bác sĩ, doanh nhân, luật sư, kỹ sư, nhạc sĩ, ca sĩ, thầy tu, nữ tu… Tiếng Gọi đó đôi khi ta nghe từ lúc còn rất bé, nhưng rất có thể là gần 50 tuổi ta mới nghe được. Và Tiếng Gọi đó là tiếng gọi của trái tim ta, hay của Chúa, hay của một ký ức từ tiền kiếp… thì để đó hạ hồi phân giải. Vấn đề của ta là nghe được Tiếng Gọi đó và đi theo nó, vì kinh nghiệm ngàn đời của con người cho thấy, Tiếng Gọi đó thường là sứ mạng của ta, mời gọi ta, đưa ta một cơ hội để phục vụ đời và để làm cho bản thân ta được tròn vẹn.

Nhưng trước khi đi xa hơn, hãy làm rõ một vấn đề mà có thể nhiều người chúng ta lấn cấn. Trong việc tu tâm, ta thường nghe và đọc được rất nhiều câu nói bảo ta đừng thèm muốn tiền bạc, của cải, danh lợi thế gian. Và thiên hạ tin rằng bỏ tất cả để đi tu mới là cội phúc — “Tu là cội phúc tình là giây oan.”

Các bạn, bạn không cần thiết phải vô chùa đi tu mới có cội phúc. Tu tại tâm chứ không phải tại chùa.

Hơn nữa, ta phải ở trong đời ta mới giúp được đời. Ở một mình rất khó giúp ai.

Nếu bạn làm bác sĩ, thì có lẽ là bạn sẽ có bằng cấp, danh tiếng, tiền bạc và địa vị. Nếu bạn không chịu nhận các thứ này thì có lẽ là rất khó cho bạn để làm bác sĩ được. Hơn nữa, cái gì ở đời tự chính nó cũng chẳng có nghĩa tốt hay xấu gì cả. Như là khúc củi thì chỉ là khúc củi, không tốt không xấu. Tốt xấu là do ta dùng—dùng khúc củi để nấu ăn, hay dùng nó để đập đầu ông hàng xóm.

Cho nên, please, đừng có chê bai bằng cấp, tiền bạc, địa vị, danh tiếng… Chúng chẳng có tội tình gì. Và không hẳn ai trong chúng ta cũng thích làm nghề ăn mày để phục vụ đời, vì chỉ có ăn mày mới không có bằng cấp, tiền bạc, địa vị, danh tiếng…

Điểm chính là chúng ta đừng nhầm lẫn “mục tiêu” và “phương tiện”. Phục vụ đời là mục tiêu. Nghề bác sĩ và bằng cấp, tiền bạc, địa vị, danh tiếng là phương tiện; mấy thứ này không phải là mục tiêu của đời ta.

Trong tâm ta phải là phục vụ đời là chính. Mọi thứ khác là phụ, chúng đến thì đến, không đến thì thôi, không phải quan tâm, lo lắng và stress.

Đó là nguyên lý sống.

Bây giờ ta trở lại “Tiếng Gọi”. Ta có đủ thứ tiếng gọi hàng ngày—người yêu gọi làm đám cưới, bạn rủ vào học cùng chuyên ngành, cuốn phim mới xem xong rủ mình đi tu, nhà nước rủ mình đi lính, đứa bạn trong ban nhạc rủ mình sống chuyên nghiệp nghề nhạc… Thế thì làm sao mình tiếng “Tiếng Gọi” thật sự của mình là gì?

Các bạn, ta thường nghe nói “tiếng gọi tình yêu”—nó mạnh mẽ đến nỗi bạn có thể bỏ tất cả để đi theo nó. Tiếng Gọi trong trái tim bạn cũng thế. Nó có thể ồ ạt, nhưng thường là nó nhẹ nhàng, nhưng thường trực, dai dẵng và kiên trì. Dường như nó chẳng bao giờ chấm dứt. Dường như bạn chẳng thể gạt nó sang một bên được. Dường như nó làm chủ nhà bạn, chẳng bao giờ rời. Dường như bạn chẳng thể làm gì khác hơn là đi theo Tiếng Gọi.

Tuy nhiên đôi khi bạn không thể nghe, không thể nhận ra Tiếng Gọi, dù là bạn có thể thi thoảng cảm thấy nó lờ mờ đâu đó. Lý do là nếu bạn có quá nhiều “tiếng ồn” trong tâm, các tiếng ồn có thể sẽ át đi Tiếng Gọi—nhiều căng thẳng đấu đá, nhiều tính toán gian manh, nhiều hận thù bức xúc, nhiều chửi bới hò hét… thì có lẽ là bạn không thể nghe Tiếng Gọi của bạn được.

Thường thì chúng ta cần một chút tĩnh lặng để có thể nghe rõ Tiếng Gọi của mình—không quá bức xúc, không quá hận thù, không quá nóng giận, không quá tham lam… Chỉ khi những xung động trong lòng lắng xuống phần nào, ta mới nghe Tiếng Gọi thôi thúc cho sứ mạng của ta.

Và khi nghe được Tiếng Gọi, hãy theo hướng đó mà đi. Con đường chưa chắc là đã dễ dàng, thường thì đó là một con đường khó khăn nhiều hơn bạn muốn, nhiều hơn bạn tưởng. Nhưng bạn sẽ được trợ lực, bạn sẽ vượt qua.

Và một lúc nào đó, nhìn lại, bạn sẽ làm được những việc mà người khác gọi là phi thường (nhưng với bạn, thì chẳng phi thường gì cả, đó là chỉ đơn giản đi theo Tiếng Gọi).

Chúc các bạn một hành trình tốt.

Mến,

Hoành

© copyright 2012
Trần Đình Hoành
Permitted for non-commercial use
www.dotchuoinon.com

Tìm Ra “Chính Mình” Trước Khi Tìm Ra “Chính Việc”

 

Chào bạn,

Trong quá trình làm Career Coaching (tư vấn hướng nghiệp) với các bạn khách hàng, mình hay lập đi lập lại một công thức sau:

Hiểu mình + Hiểu việc = Công việc phù hợp

Theo bạn thì cái hiểu nào quan trọng nhất trong công thức này?

Có lẽ bạn cũng có câu trả lời rồi, đó chính là hiểu mình.

Nhưng mà bạn có để ý từ trước tới giờ giáo dục của chúng ta không chú trọng đến điểm này hay không?

Hầu hết chúng ta khi đứng trước ngưỡng cửa Đại Học thường băn khoăn là:

  • Mình nên học ngành gì?
  • Mình nên học trường gì?
  • Năm nay điểm chuẩn trường nào thấp?
  • Công việc nào sau này ra trường dễ kiếm việc làm mà lương cao?
  • v…v…

Chứ ít khi nào chúng ta bắt đầu trước bằng những câu hỏi như:

  • Tôi là ai?
  • Tôi giỏi gì?
  • Tôi có năng khiếu gì?
  • Tính cách của tôi là gì?
  • Giá trị cá nhân của tôi là gì?
  • Sứ mệnh của tôi là gì?
  • v…v…

Theo mình như vậy là định hướng ngược, là lầm lẫn giữa phương tiện và mục đích.

Trước hết bạn cần phải xác định mình là ai đã, rồi mới hẵng suy nghĩ xem mình muốn làm cái gì.

Vì sao? Vì ta không nên để công việc nhào nặn ra con người ta. Mà trước hết ta phải tự nhào nặn ra con người tốt đẹp của mình, rồi sau đó đưa nó vào công việc phù hợp với con người ấy. Như vậy ta mới có thể phát huy hết mọi tố chất của mình.

Trong quyển sách Đúng Việc của thầy Giản Tư Trung cũng nói về điều này, và mình xin trích dẫn một đoạn trong đó để bạn tham khảo:

… không ít người cho đến cuối cuộc đời vẫn loay hoay không biết nên dùng cuộc đời của mình vào việc gì, hay vẫn thấy có cái gì đó còn “thiêu thiếu” trong việc mình làm mà không biết là… thiếu cái gì.

Người ta thường cho rằng đó là do thiếu các hoạt động định hướng nghề nghiệp dành cho giới trẻ. Nhưng tôi thấy lý do đó không còn đúng trong thời đại thông tin ngày nay… Theo tôi, lý do chính là vì chúng ta đang… làm ngược.

Lẽ ra, cái ta phải chọn trước hết là chọn lẽ sống, giá trị sống của mình (tức là chọn cuộc đời để sống, mình phải biết rõ là mình muốn trở thành một con người như thế nào và sống một cuộc đời ra sao); và khi ta đã biết mình sống để làm gì và muốn dùng cuộc đời của mình cho mục đích gì rồi, ta mới chọn công việc, nghề nghiệp, sự nghiệp phù hợp với cuộc đời đó. Đằng này, ta lại nỗ lực đi “chọn nghề” trong khi vẫn còn hết sức mù mờ về “chọn đời”, “chọn người”, để rồi khi nhận ra rằng ta không tìm thấy con người mình trong cái nghề đó thì bắt đầu mất phương hướng và chán nản. Ngoài ra, cần phải “chọn nghề” trước rồi mới “chọn trường” sau, chứ không phải cứ theo trào lưu rồi chọn những trường mà được mọi người cho là “ngon” để học bốn năm ra trường và đi làm rồi mới chợt nhận ra rằng nghề này không hợp với mình…

Như vậy, lý tưởng nhất là, sẽ chọn người, chọn đời, rồi mới chọn nghề và chọn nghề rồi mới chọn trường; chứ không nên làm ngược lại là, chọn trường rồi mới chọn nghề và chọn nghề rồi mới chọn đời, chọn người. Dù những lựa chọn này có thể thay đổi không ít lần trong đời.

– Trích sách Đúng Việc – Giản Tư Trung

Tóm lại, nếu muốn tìm ra công việc phù hợp thì trước tiên bạn phải tìm ra chính mình trước đã. Theo kinh nghiệm của mình thì có một vài cách sau đây để tìm ra chính mình.

Dấn Thân

Khi bạn còn trẻ, bạn có thời gian và sức khỏe. Đây là cơ hội và nguồn lực tuyệt vời để bạn dấn thân và trải nghiệm nhiều điều khác nhau. Từ lúc mình còn là sinh viên cho đến bây giờ đã trải qua không biết bao nhiêu là công việc, dự án, hoạt động v…v… Trải nghiệm sẽ giúp bạn nhận ra được mình thích gì, không thích gì; mình giỏi gì, mình không giỏi gì; mình thích làm việc với ai, không thích làm việc với ai.

Có một câu chuyện rất hay về dấn thân trong sách “Đúng Việc” mà mình muốn trích lại để bạn hiểu hơn về sự dấn thân:

Hãy thử tưởng tượng bạn đang làm việc cho một công ty. Bạn xứng đáng với mức lương 10 triệu, nhưng công ty của bạn chỉ trả cho bạn mức lương 5 triệu. Trong tình huống đó, nếu không thích thì bạn sẽ không nhận làm và như vậy không có gì phải bàn tiếp. Nhưng nếu bạn vẫn nhận làm thì bạn sẽ làm việc theo kiểu …. mấy triệu?

Đáp án A: kiểu 5 triệu

Đáp án B: kiểu 10 triệu

Đáp án C: kiểu 15 triệu

Đáp án D: kiểu 2,5 triệu

  • Nếu bạn chọn đáp án A – làm theo kiểu 5 triệu – thì bạn được gì và mất gì? Nếu làm theo kiểu này bạn không mất tiền, vì họ trả 5 triệu thì bạn làm theo kiểu 5 triệu, như vậy là “fair”. Tuy nhiên, khi làm theo kiểu 5 triệu thì có thể không mất tiền, nhưng lại “mất mình” (mất uy tín và phẩm giá của mình). Ta vẫn thường nói với nhau rằng, mình làm ra tiền, chứ không để tiền làm ra mình. Nhưng khi người ta trả mình 10 triệu thì mình làm theo kiểu 10 triệu, khi người ta trả mình 5 triệu thì mình làm theo kiểu 5 triệu. Vậy thì mình làm ra tiền hay tiền làm ra mình đây?
  • Còn nếu bạn chọn đáp án B – làm theo kiểu 10 triệu thì được gì và mất gì? Nếu làm theo kiểu này thì bạn sẽ mất tiền, vì họ trả 5 triệu mà bạn lại làm tới 10 triệu, như vậy là thiệt mất 5 triệu. Tuy nhiên, khi làm theo kiểu 10 triệu này thì có thể bị mất tiền, nhưng lại không “mất mình”.
  • Người khôn ngoan sẽ làm theo kiểu 10 triệu. Nhưng thật khó tin là có cả những người dù khả năng của họ là 10 triệu, được trả 5 triệu, nhưng khi đi làm họ không làm theo kiểu 5 triệu, cũng không làm theo kiểu 10 triệu, mà sẽ làm theo kiểu 15 triệu. Vì sao vậy? Vì họ hiểu rằng, “Cách tốt nhất để biết mình là ai, đó là hãy quên mình đi khi làm điều gì đó hay khi phục vụ người khác” (Mahatma Gandhi)
  • Với những người này, họ hiểu rằng, khi làm theo kiểu 10 triệu thì chỉ bị mất tiền chứ không bị “mất mình”, nhưng lại bị mất một thứ cũng hệ trọng không kém, đó là mất đi cơ hội để biết mình là ai. Họ xem sự quên mình trong công việc là “cách tốt nhất để biết mình là ai”. Tuy “mất tiền” nhưng có khi lại “được mình” (tìm ra chính mình), điều này là vô giá, nhất là với những người trẻ.
  • Chưa hết, cũng có một loại nữa, được trả 5 triệu nhưng làm theo kiểu 2,5 triệu, nhưng lúc nào cũng “biểu diễn” cho cấp trên và mọi người thấy là họ đang làm theo kiểu 15 triệu.
  • Nói ngắn gọn, làm theo kiểu 15 triệu là “đam mê” hoặc “dấn thân”, làm theo kiểu 10 triệu là “trách nhiệm”, còn làm theo kiểu 5 triệu hay 2,5 triệu là “đối phó”. Và một trong những biểu hiện rõ nhất cho sự đam mê hay dấn thân đó là, mình sẵn sàng dốc lòng để làm những điều mà ngay cả khi không được trả tiền để làm điều đó.
  • Những người làm theo kiểu 5 triệu, 2,5 triệu sẽ nghĩ gì về những người làm theo kiểu 10 triệu và 15 triệu? Đồ điên! Ngu! Không hiểu nổi!…Còn những người làm theo kiểu 10 triệu và 15 triệu sẽ nghĩ gì về những người làm theo kiểu 5 triệu, 2,5 triệu? Có lẽ họ sẽ không nghĩ gì nhiều, không coi thường, cũng không thương hại, có lẽ họ chỉ thầm tự hào về mình thôi. Bởi lẽ, có khi ngày trước mình cũng thế. Mình chỉ may mắn là nhận ra một số điều sớm hơn những người kia một chút, và nhờ đó, thái độ sống và làm của mình cũng khác đi.
  • Như người ta thường nói “chim sẻ thì không thể hiểu được bụng đại bàng”. Nhưng “đại bàng” thì lại hoàn toàn có thể hiểu được bụng của “chim sẻ”, vì trước khi trở thành “đại bàng” thì đã từng là “chim sẻ”, thậm chí trước khi thành “chim sẻ” thì đã từng là “ruồi muỗi”. Khi đó, không chỉ hiểu được “chim sẻ” mà có khi còn nhìn thấu nhân gian.
  • Steve Jobs từng chia sẻ: “Stay Hungry! Stay Foolish”. Stay Hungry (Hãy cứ khát khao) thì có vẻ dễ hiểu và dễ hình dung, nhưng Stay Foolish (Hãy cứ dại khờ) thì quả là không dễ hiểu chút nào. Nói rõ ràng hơn, chỉ khi ta “ngu ngu” một tí để dấn thân, để đam mê, để quên mình cho những việc mà mình làm, cho những mục tiêu ý nghĩa hay những lý tưởng cao cả thì mới có cơ hội tìm ra mình và đạt tới những thành tựu to lớn, và ngược lại, nếu ta cứ quá toan tính thiệt hơn với những thứ nhỏ lẻ, những điều lợi thiệt trước mắt thì khó mà tựu thành được điều gì đáng kể.
  • Trong những loại người nói trên, cơ hội sẽ đến với ai nhiều nhất? Chắc hẳn, những cơ hội tốt nhất sẽ đến với loại người làm theo kiểu 15 triệu, những cơ hội nào người 15 triệu chê thì sẽ lọt vào tay những người làm theo kiểu 10 triệu. Còn sống như những người làm theo kiểu 5 triệu, 2,5 triệu thì rất khó để có cơ hội nào đáng giá và tử tế dành cho mình.

Phụng Sự Người Khác

Gandhi từng nói: “Cách tốt nhất để biết mình là ai, đó là hãy quên mình đi khi làm điều gì đó hay khi phục vụ người khác.” Nghĩa là trong bất kỳ điều gì bạn làm, hãy làm một cách quên mình. Người ta thuê bạn 5 triệu, hãy làm như thể họ trả cho bạn 15 triệu vậy. Người ta thuê bạn làm một việc, hãy nghĩ cách làm nhiều hơn một việc.

Nó cũng rất tương đồng với câu chuyện ở trên kia mà thôi. Mình nhận ra rằng khi mình phụng sự người khác tự nhiên mình không đặt cái tôi của mình vào trong đó nữa. Mình làm vì một mong muốn tốt đẹp và cao cả hơn. Nhưng lạ thay nó lại giúp cho mình hiểu được bản thân hơn và biết được mình muốn làm gì trong cuộc đời này.

Đọc Sách

Sách là con đường rẻ nhất để tiếp cận với những người thầy lớn trên thế giới. Thông qua những gì họ chia sẻ bạn sẽ nhận ra được mình cần làm gì và không nên làm gì để tìm ra chính mình.

Nhưng không nên đọc quá nhiều sách phát triển bản thân mà hãy đọc tiểu sử của người đi trước. Như vậy bạn mới thấy rõ hành trình họ đi tìm ra chính mình nó như thế nào và liệu có thấy dáng dấp của mình trong đó hay không.

Hỏi Người Đi Trước

Nếu lờ mờ biết mình muốn làm gì, hãy tìm cách tiếp cận những người đi trước mà đang đứng đầu trong lĩnh vực đó (email, facebook, messenger, điện thoại v…v…). Họ sẽ kể cho bạn nghe chi tiết công việc họ làm là gì, con đường phấn đấu như thế nào và biết đâu bạn sẽ tìm thấy mình trong đó.

Thiền và Tâm Linh

Đừng nghĩ tâm linh là gì ghê gớm cả. Tâm linh đơn thuần là “trái tim linh thiêng” của bạn. Nhưng qua thời gian, bạn đã tích tụ rác rến nhiều quá rồi. Nên bạn cần phải ngồi thiền để dẹp bớt những rác rến ấy. Như vậy thì tiếng gọi trong lòng bạn mới to và rõ hơn được. Đôi khi ta không tìm ra chính mình, mà là tìm lại chính mình bằng cách lắng nghe mình. Đơn giản vậy thôi.

Hi vọng bạn sẽ sớm tìm ra chính mình :).

Thân mến,

Hải Đăng

Lắng Nghe Chính Mình Trước Khi Tìm Đến Người Khác

Đinh Hải Đăng

Nếu bạn đã theo dõi blog của tôi từ lâu, chắc bạn cũng biết tôi làm việc trong ngành đào tạo và phát triển tiềm năng con người.

Công việc của tôi ít nhiều liên quan đến việc chia sẻ, viết lách, đào tạo, huấn luyện và tạo ra sản phẩm để giúp cho mọi người phát triển tiềm năng bản thân. Nhưng liệu điều đó có khiến tôi có quyền lực hơn bạn? Liệu bạn phải lắng nghe lời khuyên của tôi? Hoặc của một diễn giả có uy tín trong ngành? Hoặc một người thành công nào đó? Hoặc một quyển sách nào đó?

Tôi nghĩ cơ bản mà nói, bạn có quyền đi tìm kiếm thông tin và lời khuyên từ bên ngoài. Chúng ta không thể hoàn toàn phủ nhận sự hỗ trợ của những người thầy, những người có kinh nghiệm, trải nghiệm và kiến thức hơn chúng ta.

Tuy nhiên, có một nơi cũng rất đáng tin cậy mà tôi cho rằng chúng ta quên lắng nghe, đó chính là bản thân mình. Đã rất nhiều lần tôi thấy nhiều người vật lộn tìm kiếm câu trả lời ở bên ngoài kia mà quên mất đi việc lắng nghe tiếng lòng bên trong mình. Đôi khi chính bản thân bạn đã biết câu trả lời rồi, nhưng vì những xáo trộn và tiếng ồn ở bên ngoài kia khiến cho nội tâm bên trong chúng ta không còn rõ ràng nữa.

Người ta nói bên trong chúng ta là cả một tiểu vũ trụ. Và chúng ta chính là một vị Chúa ở trong tiểu vũ trụ ấy. Chúng ta biết, hiểu và có câu trả lời cho tất cả mọi thứ. Nhưng khi ta lớn lên, vì nhiều lý do khác nhau, con người bên trong ấy đã bị che mờ và chúng ta không còn kết nối với con người ấy nữa.

Vậy nên lần tiếp theo khi bạn đang nghĩ rằng mình cần xin lời khuyên của một ai đó, hãy thử tạm bỏ qua suy nghĩ ấy một chút. Thay vào đó, hãy đi đến một nơi yên tĩnh mà ở đó tâm trí của bạn thật sự lắng đọng và có thể bỏ qua tất cả những ồn ào ở bên ngoài. Quay về với hơi thở của bạn. Lắng nghe con người bên trong của bạn. Lắng nghe thật kỹ, thật rõ ràng. Làm cho tiếng nói ấy càng lúc càng lớn hơn, lớn hơn, và lớn hơn nữa. Và khi đã nghe được câu trả lời rồi, hãy can đảm làm theo nó, dù cho nó có vẻ như khó khăn đến mức độ nào đi nữa.

Bạn ơi, hãy lắng nghe chính mình. Chỉ lần này mà thôi!

Trân trọng,

Hải Đăng