Mười Bốn Nguyên Tắc Làm Việc Mà Người Trẻ Cần Thành Thạo

Bài này tôi dịch từ bài gốc “14 Rules Of The New Workplace That Millennials Need To Master” trên trang Business Insider. Sau khi đọc bài viết và nhìn lại 4 năm làm việc của mình (tôi bắt đầu đi làm bán thời gian từ năm 1), tôi cảm thấy bài viết nói rất đúng. Tôi tin rằng đây là một bài viết mà các bạn trẻ cần phải đọc để hiểu rõ thị trường lao động hiện tại có sự chuyển biến và những đặc tính khác biệt như thế nào. Một số chỗ trong bài viết tôi lược dịch hoặc viết lại một chút để phù hợp hơn với văn hóa VN chúng ta.

1. Bảng mô tả công việc chỉ mới là bước khởi đầu mà thôi

Nếu bạn muốn thành công trong thời đại ngày hôm nay và xây dựng tiếng tăm cho mình, bạn cần phải sẵn sàng làm nhiều hơn so với trách nhiệm công việc mà bạn được thuê để thực hiện. Nói trắng ra thì bảng mô tả công việc chỉ mới là bề nổi so với những gì mà bạn cần phải làm. Hãy luôn chú ý đến những dự án mới và sẵn sàng hợp tác với các nhóm khác trong công ty. Và luôn nhớ phát triển bản thân và tham gia các khóa đào tạo càng nhiều càng tốt.

2. Công việc của bạn chỉ là tạm thời

Thế giới đang thay đổi nhanh chóng, và thị trường lao động cũng thế. Các công ty chi tiền để mua các công ty khác, hoặc là đang bị mua lại, hoặc là sáp nhập, hoặc thậm chí là đang lụn bại. Nhóm của bạn có thể bị xóa sổ, vị trí của bạn có thể được thuê ngoài (outsourced), hay bạn có thể mất hứng thú với công việc hiện tại của bạn.

3. Bạn sẽ cần phải có rất nhiều kỹ năng mà bạn không có ngay lúc này

Một nghiên cứu gần đây của Bộ Giáo Dục cho thấy các công ty đang gặp vấn đề trong việc tìm kiếm và giữ lại những tài năng phù hợp cho công ty. Kỹ năng mềm càng ngày càng trở nên quan trọng hơn kỹ năng cứng. Trong thế giới ngày nay việc học các kỹ năng cứng trở nên không thể nào dễ dàng hơn – tuy nhiên nó lại không thể giúp bạn tiến xa hơn được. Các công ty đang tìm kiếm những người có kỹ năng lãnh đạo, tổ chức, làm việc nhóm, lắng nghe và huấn luyện (coaching).

4. Uy tín của bạn là tài sản lớn nhất mà bạn có

Các chức danh oai phong có thể làm cho cái tôi của bạn được thỏa mãn, nhưng cái thật sự quan trọng nhất chính là danh tiếng, uy tín của bạn, những dự án mà bạn đã tham gia, mức độ người khác tin tưởng ở bạn, bạn biết những ai, có ai biết đến bạn, và khí chất bạn tỏa ra đối với những người xung quanh. Dĩ nhiên những gì bạn làm cũng quan trọng. Nhưng những gì người khác nghĩ về bạn cũng quan trọng không kém, nếu không muốn nói là quan trọng hơn. Nếu như bạn xây dựng cho mình một uy tín vững chắc, tài chính và cơ hội sẽ tìm đến bạn.

5. Cuộc sống cá nhân của bạn nay đều được công khai

Bạn chỉ cần 30s để đăng một status lên Facebook về việc bạn ghét lão sếp của mình như thế nào hay đăng một bức hình ăn nhậu trác táng của mình và sau đó sự nghiệp của bạn có thể bị hủy hoại mãi mãi. Kể cả những thứ nhỏ nhặt nhất như cách bạn hành xử, quần áo của bạn, cách bạn thể hiện trên mạng, ngôn ngữ cơ thể, và những người mà bạn quen biết hoặc sẽ giúp bạn tạo nên thương hiệu của mình hoặc là sẽ làm sụp đổ tất cả mọi thứ.

6. Bạn cần phải xây dựng một hình ảnh tích cực trên các phương tiện truyền thông

Mạng lưới các mối quan hệ trên các kênh xã hội truyền thông có thể giúp bạn kết nối với những người có cùng sở thích với bạn. Hình ảnh trên mạng của bạn có thể giúp bạn xây dựng uy tín, và mang lại cho bạn những cơ hội để học hỏi và đào sâu thêm những chủ đề bạn yêu thích.

7. Bạn sẽ phải làm việc với những người thuộc nhiều thế hệ khác nhau

Hiện tại có bốn thế hệ riêng biệt trong thị trường lao động ngày nay: Thế hệ Z (các thực tập viên), Thế hệ Y (nhân viên), Thế hệ X (các nhà quản lý), và Thế hệ Baby Boomers (điều hành cấp cao). Mỗi thế hệ này lớn lên trong những khoảng thời gian khác nhau, và mỗi thế hệ có những cái nhìn khác nhau về thị trường lao động cũng như cách họ giao tiếp cũng rất khác nhau. Bạn sẽ trở nên thành công hơn nếu biết cách làm chủ các mối quan hệ với từng kiểu thế hệ khác nhau này.

8. Sự nghiệp của sếp bạn phải là một ưu tiên

Nếu quản lý của bạn không thành công, sự chán nản của họ hẳn nhiên sẽ được đổ hết lên đầu bạn, và cơ hội để bạn được thăng tiến chắc chắn sẽ rất thấp. Nhưng nếu bạn hỗ trợ cho sếp của bạn, giúp cho công việc của sếp dễ dàng hơn, tạo được sự tin tưởng nơi sếp, chắc chắn họ sẽ mang bạn theo cùng khi họ leo lên nấc thang tiếp theo của sự nghiệp – kể cả nếu như điều đó có nghĩa là chuyển sang làm cho một công ty khác.

9. Người nào biết kết nối, người đó sẽ chiến thắng

Thế giới đã chuyển từ một nền kinh tế thông tin sang kinh tế xã hội. Đã không còn là thời của những gì bạn biết nữa (bạn có thể tìm hiểu gần như tất cả mọi thứ chỉ trong vài giây với công cụ tìm kiếm Google), mà bây giờ là thời của khả năng làm việc chung với những người khác để giải quyết vấn đề.

10. Hãy nhớ quy tắc “một”

Khi nhắc đến việc tìm kiếm một công việc, mở một công việc kinh doanh, tìm kiếm một người để kết hôn, hay bất kỳ điều gì khác, tất cả những gì bạn cần là một người có thể giúp cuộc sống của bạn trở nên tốt hơn. Mọi người có thể từ chối bạn. Nhưng chỉ cần vẫn còn một người nói “Có”, thì bạn vẫn còn cơ hội.

11. Bạn chính là tương lai của thế giới

Tới năm 2025, 75% thị trường lao động toàn cầu sẽ là Thế hệ Y. Điều đó nghĩa là mặc dù bạn chỉ đang mới bắt đầu sự nghiệp của mình, nhưng trong một tương lai không xa nữa thôi bạn sẽ là thế hệ đi đầu. Ngay lúc này, bạn cần phải định vị bản thân mình sẽ là người đảm nhận vị trí lãnh đạo chủ chốt trong công ty khi thị trường lao động biến chuyển và thế hệ đi trước nghỉ hưu.

12. Khái niệm doanh nhân dành cho tất cả mọi người, không chỉ còn là những người chủ doanh nghiệp nữa

Rất nhiều người định nghĩa “doanh nhân” là bắt đầu một công việc kinh doanh, nhưng trong những năm trở lại đây thì định nghĩa này đã được mở rộng để bao gồm những người có trách nhiệm với công việc, sẵn sàng chấp nhận rủi ro, và có khả năng tự “bán” chính mình. Nếu như bạn muốn dẫn đầu, hãy bắt đầu nhìn ban lãnh đạo của công ty như một công ty đầu tư mạo hiểm. Hãy kiên trì, bán những ý tưởng của bạn cho họ, và nảy ra những giải pháp sáng tạo mà chưa một ai nghĩ ra.

13. Số giờ không quan trọng bằng thành quả

Nếu như bạn muốn giữ công việc của mình và thăng tiến hơn, hãy thôi nghĩ rằng bạn sẽ được tưởng thưởng bằng số giờ mà bạn bỏ ra mỗi tuần. Thay vì thế, hãy nhìn nhận giá trị bạn có thể mang lại, tạo ra những thành quả đáng tin cậy, tất cả những điều này sẽ tự nó quảng bá bạn với người khác.

14. Sự nghiệp của bạn nằm trong tay của bạn, không phải nhà tuyển dụng

Đừng đòi hỏi các công ty phải cho bạn điều gì cả. Dĩ nhiên bạn cần phải nỗ lực để giúp công ty của mình thành công hơn, bên cạnh đó bạn cần phải đảm bảo rằng mình cũng đang học hỏi nhiều điều trong công việc của mình. Nếu bạn không học hỏi và phát triển, bạn chẳng nhận được lợi ích gì nữa, và đó là một vấn đề mà chính bạn cần phải giải quyết. Đừng trông chờ vào bất kỳ thứ gì hay bất kỳ ai: Hãy chịu trách nhiệm cho sự nghiệp của mình, và hãy là người chủ cuộc đời của mình. 

Nguồn: “14 Rules Of The New Workplace That Millennials Need To Master”

Dịch: Đinh Hải Đăng

Hoài Bão Của Thanh Niên

Tham dự Đại hội Đoàn toàn quốc lần thứ 10 vừa diễn ra, với khẩu hiệu hành động: “Tuổi trẻ Việt Nam xây hoài bão lớn, rèn đức, luyện tài, đoàn kết, sáng tạo, xung kích xây dựng và bảo vệ Tổ quốc”, tôi thấy có niềm hy vọng lớn.

Tôi xúc động bởi khẩu hiệu của đại hội bắt đầu bằng việc “xây hoài bão lớn” để hướng đến “xung kích xây dựng và bảo vệ Tổ quốc”. Tổ quốc Việt Nam chúng ta hơn lúc nào hết đang đứng trước những thách thức to lớn và toàn diện của sức mạnh kinh tế, những đe dọa “cứng” về an ninh và toàn vẹn lãnh thổ, đe dọa “mềm” về bản sắc văn hóa và tinh thần tự chủ dân tộc.

 Theo tôi, hoài bão lớn nêu trên phải được xây dựng trên 5 yếu tố sau:

Thứ nhất, hoài bão lớn phải được xây dựng trên tinh thần độc lập và chủ động cao của thanh niên. Khổng Tử có nói “tam thập nhi lập”, vào lứa tuổi 30 là phải tự lập được. Nhìn ra thế giới, thời gian để một cá nhân thành công và đạt đến đỉnh vinh quang không còn là tuổi 40 hay 50 như trước đây nữa, có quá nhiều hình mẫu đạt được thành công trước tuổi 30, ổn định sự nghiệp có thể đạt được ngay trước tuổi 25.

Mỗi bạn trẻ hãy tự vấn bản thân mình có ý thức được, và có dám thành công trước tuổi 25, thành đạt vào tuổi 30? Ai đã bỏ lỡ tuổi xuân, ai vẫn còn “ăn bám”, chưa tự lập được? Tôi không muốn thanh niên chúng ta vội vàng, nhưng phải biết trân trọng thời gian và tự đặt ra yêu cầu rất cao cho bản thân mình: phải độc lập và chủ động. Điều đó tạo nên khí phách và trí tuệ, thiếu nó mọi sự giúp đỡ, hỗ trợ đều trở nên vô nghĩa và lãng phí.

Thứ hai, hoài bão lớn phải thực tiễn và thiết thực, phải hướng đến việc tạo ra giá trị lớn lao và bền vững. Thành công nên hướng đến thành công kinh tế và từ sức mạnh kinh tế mà chuyển hóa thành các sức mạnh khác (giá trị văn hóa, giá trị môi trường…). Thanh niên phải có cho mình một tinh thần doanh nhân, điều mà văn hóa Việt Nam xưa nay rất thiếu và yếu; và tinh thần doanh nhân đó phải được đặt trong tầm nhìn về một nền kinh tế mới – kinh tế xanh, kinh tế tri thức, kinh tế sáng tạo; phải được ưu tiên cho phương pháp mới của quyền lực mềm và quyền lực thông minh.

Thứ ba, hoài bão lớn là đặt trong ý thức cao độ về quyền lợi và trách nhiệm của thanh niên với Tổ quốc Việt Nam. Mọi di sản của cha ông để lại từ tinh thần đến vật chất, là văn hóa hay lãnh thổ, chúng ta đều phải bảo vệ bằng mọi giá, đồng thời phải mở biên, phục hưng, làm thăng hoa những di sản đó lên một cách tối đa. Cộng đồng kinh tế ASEAN sẽ trở thành hiện thực vào năm 2015 tới đây, 25 triệu thanh niên Việt Nam không chỉ thuộc cộng đồng hơn 90 triệu dân nước ta mà còn thuộc cộng đồng chung hơn 600 triệu công dân ASEAN. Chúng ta đã chuẩn bị tâm thế gì cho một mái nhà chung ASEAN đã rất gần kề?

Thứ tư, hoài bão lớn là phải được nuôi dưỡng bằng những niềm đam mê lớn. Đam mê là điều kiện cần cho sáng tạo, mà sáng tạo lại chính là điều kiện cần cho thành công. Phải biết sử dụng những niềm đam mê đó cho những mục tiêu lớn lao và nhiều ý nghĩa.

Thứ năm, hoài bão lớn được xác lập bằng ý chí kiên định, tính kỷ luật cao độ và lòng quả cảm mạnh mẽ. Có rất nhiều thử thách chờ đợi thanh niên trên chặng đường hiện thực hóa hoài bão của mình. Thanh niên Việt Nam cần có cho mình một tinh thần chiến binh thường trực, sẵn sàng chiến đấu và chấp nhận hy sinh. Tinh thần đó bên trong thì tạo ra sự đoàn kết, tạo ra hiệu quả làm việc nhóm, cho tổ chức; bên ngoài thì tạo ra sự nể sợ cho mọi đối thủ. Hãy dùng tinh thần chiến binh đó vào cuộc chiến kinh tế, vào việc tạo ra quyền lực của Việt Nam phục vụ hòa bình và thịnh vượng của khu vực và thế giới.

Hoài bão lớn của mỗi cá nhân là một nhóm lửa nhỏ, nó không mất đi, nó sẽ cùng cộng hưởng và thăng hoa để làm cho Tổ quốc Việt Nam hùng mạnh, phồn vinh. Tôi tin rằng khi chúng ta cùng nhau thì không gì là không thể!

Đặng Lê Nguyên Vũ

10 Sai Lầm Khi Lựa Chọn Nghề Nghiệp

Rất nhiều người tin rằng họ biết cách chọn nghề, ấy thế mà nhiều người vẫn tìm phải những công việc không thoải mái chút nào. Sau đây là 10 sai lầm khi chọn việc, bạn nên tránh nhé

1. Chọn nghề thật đơn giản

Trên thực tế thì chọn nghề là quá trình không hề đơn giản, và bạn nhất thiết phải đầu tư thời gian công sức một cách thoả đáng vào đó. Chọn nghề là một quá trình phức tạp với nhiều công đoạn. Trước tiên bạn phải nhìn nhận lại bản thân để hiểu rõ hơn về bản thân mình đồng thời tìm hiểu thật kĩ về lĩnh vực nghề nghiệp mà bạn đang quan tâm để có quyết định hợp lý.

2. Chuyên gia tư vấn sẽ giúp tôi lựa chọn lĩnh vực nghề nghiệp phù hợp

Chuyên gia tư vấn nghề nghiệp hay bất cứ ai khác đều không thể khẳng định nghề nghiệp nào thì phù hợp với bạn nhất. Họ chỉ có thể đưa ra cho bạn lời khuyên, sự chỉ dẫn cơ bản nhất trong việc lựa chọn nghề nghiệp và phần nào giúp quá trình quyết định lựa chọn nghề nghiệp của bạn trở nên dễ dàng hơn mà tôi. Bạn mới là người quyết định.

3. Tôi không thể kiếm sống nếu chỉ làm những nghề mình thích

Ai nói với bạn điều đó? Khi lựa chọn một nghề nghiệp nhất định, tất nhiên bạn phải yêu thích nghề nghiệp đó, thậm chí là rất đam mê lĩnh vực đó, vậy tại sao bạn lại nói là: “Tôi không thể kiếm sống bằng việc làm những gì mình thích”. Thêm vào đó là: Mọi người có xu hướng làm tốt những việc mà họ yêu thích thậm chí đó là những công việc mà trước đó họ không được đào tạo bài bản để làm. Họ hoàn toàn có thể vừa làm vừa học hỏi vừa cố gắng không ngừng để làm tốt công việc. Khi lựa chọn nghề nghiệp bạn nên dựa theo sở thích của mình chứ không dựa theo phong trào, bạn chỉ có thể thành công nếu bạn thực sự yêu thích công việc.

4. Tôi nên chọn nghề hot

Thời gian qua, đã có nhiều bài báo và cuốn sách liệt kê những ngành nghề hot trong tương lai. Việc bạn tham khảo những danh sách đó không có gì là tổn hại cả. Và sẽ rất bình thường nếu một trong những nghề đó hấp dẫn bạn. Tuy nhiên bạn đừng “nhắm mắt đưa chân” chọn liều một nghề trong danh sách đó với hi vọng sau này mình sẽ nổi tiếng, sẽ thành công. Những dự đoán đó thường dựa theo một số tài liệu nhất định hoặc những linh cảm đặc biệt của các chuyên gia, nên nhiều khi không hoàn toàn đúng. Có nhiều nghề hiện tại đang hot nhưng không có nghĩa là trong tương lai chúng vẫn hot. Thêm vào đó là trước khi lựa chọn một nghề, bạn phải cân nhắc thêm rất nhiều yếu tố: Sở thích, năng lực, kĩ năng… của bản thân xem mình có phù hợp không?

5. Càng kiếm được nhiều tiền, càng hạnh phúc

Lương là yếu tố quan trọng, nhưng không phải là nhân tố duy nhất mà bạn quan tâm khi lựa chọn nghề nghiệp. Nhiều tài liệu khảo sát gần đây cho thấy: Tiền không phải là nhân tố chính đem lại cảm giác thoải mái trong công việc cho nhân viên. Rất nhiều người quan tâm đến bản chất công việc mà họ phải làm chứ không phải là lương. Tất nhiên bạn cũng nên cân nhắc đến vấn đề lương bổng cùng nhiều vấn đề khác nữa trong quá trình lựa chọn nghề nghiệp.

6. Một khi tôi đã chọn một nghề thì mãi mãi tôi phải theo nghề đó

Không đúng. Nếu bạn không thích nghề mà bạn đã chọn vì rất nhiều lý do thì bạn có thể thay đổi chứ, có ai bắt bạn phải trung thành với nó suốt đời đâu? Biết đâu khi thay đổi công việc bạn sẽ có cơ hội tốt hơn. Rất nhiều người thay đổi công việc nhiều lần trong suốt cuộc đời họ đấy thôi.

7. Nếu tôi thay đổi nghề thì những kĩ năng cũ sẽ vô tác dụng

Bạn có giữ được những kĩ năng làm việc trước đây hay không là tuỳ thuộc vào bạn. Bạn có thể áp dụng chúng vào công việc mới một cách linh hoạt, chứ không rập khuôn theo cách cũ. Những hiểu biết và kinh nghiệm trong lĩnh vực cũ cũng sẽ giúp bạn nhiều trong công việc mới nếu bạn biết cách áp dụng.

8. Chọn nghề giống người thân

Nếu bạn thân (người thân) của bạn hạnh phúc và thành đạt với lĩnh vực họ chọn thì không có gì đảm bảo rằng bạn cũng vậy. Mỗi người có một năng lực và sở thích khác nhau và họ phù hợp với những công việc khác nhau. Bạn đừng nghĩ rằng nếu người thân của bạn thành công trong ngành kế toán chẳng hạn thì bạn cũng sẽ trở thành một kế toán giỏi. Bạn có thể lắng nghe lời khuyên của họ nhưng đừng áp dụng máy móc. Hãy quan tâm đến lĩnh vực mà bạn yêu thích và bạn có thể làm tốt chứ đừng bắt chước một cách máy móc.

9. Nếu chọn đúng ngành nghề phù hợp thì tôi sẽ thành công

Chọn đúng nghành nghề rất quan trọng, nhưng không có nghĩa là bạn không cố gắng mà vẫn thành công. Bạn nên nhớ rằng: Còn quá nhiều việc bạn phải làm mới vươn tới thành công được, làm gì có con đường vinh quang nào trải đầy hoa hồng? Bạn phải biết lên kế hoạch chiến lược để thành công hơn nữa trong sự nghiệp, và phải luôn luôn học hỏi, luôn luôn cố gắng làm việc thì mới mong thành công.

10. Tôi chỉ thực sự hiểu nghề nghiệp khi bắt tay vào làm

Không phải chỉ khi bạn bắt tay vào làm công việc thì bạn mới hiểu về nó. Bạn hoàn toàn có thể hiểu nhiều hơn khi đọc nhiều tài liệu về lĩnh vực mà bạn quan tâm. Bạn hoàn toàn có thể hỏi thêm kinh nghiệm của những người đi trước từng làm trong lĩnh vực đó. Có nhiều cách để bạn lĩnh hội thông tin về ngành nghề bạn quan tâm trước khi bạn bước vào làm thực sự. Bạn đừng vội dấn thân vào nghành nghề mà mình chưa kịp hiểu sâu, kẻo bạn sẽ rơi vào thế tiến thoái lưỡng nan đó.

Trước khi lựa chọn cho mình một nghề nghiệp phù hợp, các bạn trẻ nên tránh những sai lầm trên. Hãy tỉnh táo khi lựa chọn công việc, các bạn sẽ loại bỏ được những thất bại có thể mắc phải trong tương lai.

Không Có Lý Gì Không Theo Đuổi Đam Mê Của Mình Cả

Tôi vừa mới được một độc giả gửi cho bức hình này, đọc vừa thấy vui nhưng lại có ý nghĩa. Câu chuyện này làm tôi nhớ lại lời nói của Steve Jobs trong bài diễn văn của ông vào năm 2005: “Bạn đã chẳng còn gì để mất nữa rồi. Vậy thì không có lý do gì mà bạn không đi theo tiếng gọi của trái tim mình cả.”

Bạn còn trẻ. Bạn không có gì. Hãy xem nhé!

Thật ra đam mê hay cái mà mình thích không phải là cái tự nhiên một ngày đẹp trời nó tự đến với ta. Bản thân tôi cũng phải dấn thân rất nhiều trong vòng 2 năm qua, trải nghiệm 4 công việc với tính chất khác nhau thì hiện tại tôi mới tìm ra được công việc mang lại ý nghĩa cho cuộc đời mình. Theo kinh nghiệm cá nhân, tôi tự đúc kết ra những điều sau sẽ giúp bạn dễ dàng tìm kiếm đam mê của mình hơn:

  1. Bước đầu tiên và là nền tảng nhất, bạn cần phải hiểu bản thân mình.
    • Bạn phải hiểu được loại tính cách của mình là gì? Mỗi người sinh ra đều có những đặc tính chung nhất của một số loại tính cách đặc biệt, và bạn cần phải biết điều đó (có thể thông qua các công cụ phân loại tâm lý tính cách như MBTI, DISC, Tâm Lý Hình Học).
    • Ngoài ra, bạn cần phải quan sát chính bản thân mình trong cuộc sống xem mình có những thế mạnh và điểm yếu gì? Hiện tại mình đang có những kỹ năng nổi trội gì? Bạn có thể xác định được điều này thông qua việc dành thời gian tự ngẫm lại trong cuộc sống của mình có những điều gì mình làm mà cảm thấy không cần phải nỗ lực quá nhiều nhưng vẫn đem lại kết quả cao. Ngoài ra, một cách hay nữa là đi hỏi xin ý kiến của bạn bè bạn. Hỏi xem họ nhận xét về bạn như thế nào để có thêm một góc nhìn khác.
    • Một điểm quan trọng nữa là bạn phải xác định được giá trị cá nhân của mình. Đây là một điểm quan trọng, vì giá trị cá nhân chính là kim chỉ nam cho bạn trong cuộc sống, nó sẽ dẫn dắt những lựa chọn và hành động của bạn. Để xác định giá trị cá nhân của mình, bạn hãy tự hỏi: “Mình muốn đạt được điều gì trong cuộc đời này? Mình muốn trở thành một con người như thế nào? Mình đang ưu tiên những điều gì nhất trong cuộc đời này? Mình muốn để lại di sản gì cho cuộc đời này? Giả sử nếu mình chết đi, thì trong đám tang của mình, mình muốn người thân, bạn bè, đồng nghiệp nói về mình là một con người như thế nào?…” (Nếu có thời gian, bạn hãy tìm hiểu quyển sách 7 Thói Quen Để Thành Đạt và đọc kỹ thói quen thứ 2 để biết rõ hơn cách xác định các giá trị cốt lõi của mình.)
  2. Sau khi đã nhận thức rõ bản thân mình rồi, bạn sẽ biết được sẽ có một số công việc phù hợp và không phù hợp với tính cách, điểm mạnh/yếu và giá trị cá nhân của mình. Tuy nhiên, bạn vẫn sẽ không biết được cụ thể là công việc nào đâu. Điều duy nhất bạn có thể làm là phải dấn thân và trải nghiệm. Đam mê không tự nhiên mà có, nó là một quá trình tìm kiếm và trải nghiệm. Cũng giống như cưới vợ/chồng vậy. Nếu may mắn thì bạn gặp được “soul mate” của bạn ngay từ lần gặp đầu tiên. Tuy nhiên, cũng có người phải trải qua 4-5 mối tình gì đó mới tìm ra được “soul mate” của mình. Cho nên, điều tôi muốn nói ở đây, và nhất là với các bạn trẻ, đó là các bạn đừng có ngồi không mà suy tưởng đâu là đam mê của mình. Hãy ra ngoài kia, dấn thân và trải nghiệm đi, còn không cả đời bạn sẽ chẳng bao giờ biết được mình thích gì đâu.
  3. Khi đã chọn một công việc nào đó, bạn hãy thật sự dồn hết tâm trí của mình vào việc đó. Làm việc một cách cật lực. Đừng quá lo nghĩ rằng liệu đây có phải là đam mê thật sự của mình hay không. Bạn có thể không tìm thấy ngay được đâu. Tuy nhiên, khi bạn nỗ lực hết sức mình cho công việc đó, đam mê sẽ tự động tìm đến bạn. Để hiểu hơn ý tôi nói, bạn hãy đọc bài viết này: Follow a Career Passion? Let It Follow You

Để kết lại, tôi xin trích lời của Steve Jobs trong bài diễn văn của ông về việc tìm kiếm đam mê của mình. Tôi hi vọng rằng cho đến khi bạn tìm được điều mình yêu thích, bạn sẽ không ngừng tìm kiếm nó, bạn nhé. Tôi tin rằng bất cứ ai, xuất thân ở đâu đi nữa, nhưng nếu tìm được công việc có ý nghĩa cho bản thân và giúp ích cho đời thì thế giới này sẽ trở nên tốt đẹp hơn rất nhiều.

Đôi khi cuộc sống vùi dập bạn. Nhưng đừng đánh mất niềm tin. Điều duy nhất giúp tôi tiếp tục bước đi chính là vì tôi yêu tất cả những gì mình làm. Bạn phải tìm ra cho được tình yêu thật sự, trong công việc… Công việc sẽ chiếm phần lớn cuộc đời bạn và cách duy nhất để thành công thật sự là làm những gì mà bạn tin là những việc tuyệt vời. Và cách duy nhất để làm những việc tuyệt vời là bạn phải yêu việc mình làm.

Nếu bạn chưa tìm thấy nó, hãy tiếp tục tìm kiếm. Đừng ngừng lại. Trong sâu thẳm trái tim mình, bạn sẽ nhận ra khi bạn tìm thấy nó. Vì vậy, hãy tiếp tục tìm kiếm. Đừng ngừng lại.

– Steve Jobs

Tôi chúc cho cả bạn và tôi “hãy luôn khát khao, hãy cứ dại khờ” nhé.

Hải Đăng

Biết Được Mình Thích Gì Là Một May Mắn!

Đây là một bài viết tôi sưu tầm được trên Facebook, thật sự là quá hay nên muốn chia sẻ lại cho tất cả mọi người cùng được đọc.

Nguồn: Facebook Thằng Sơn Đoàn

Bức thư mình gửi cho 1 người bạn!

————————————

T. thân,

Tớ là một người may mắn và không nhiều người may mắn như tớ. Điều may mắn lớn nhất mà tớ có được, như T. cũng hiểu, đó là chí ít cũng biết được thực sự thích gì, đam mê gì và thực sự mơ ước gì, biết được sống để làm gì.

Bạn bè tớ cũng không nhiều người may mắn như thế.

Có người chỉ biết sống theo cách đơn thuần người ta gọi là tồn tại mà không mảy may để ý nhiều đến những cái gọi là đam mê, làm việc mình thích. “Thích” đối với họ đơn giản chỉ là cảm giác khi xem 1 bộ phim hay, đọc 1 cuốn truyện thú vị, nghe 1 bài nhạc mới nổi. Họ không dằn vặt và cảm thấy mình kém may mắn bởi vì họ không biết được rằng mình là một người xui xẻo, khi không thực sự có được cái gọi là việc mình thích làm, sự đam mê thúc giục trái tim. Cuộc sống của họ chỉ tầm thường thế thôi, họ chưa bao giờ nghĩ rằng cuộc sống sẽ rực rỡ, tươi đẹp như thế nào khi mình được làm điều mình thích.

Có người giống bạn, sống không đơn thuần chút nào. Sống trên đời với một mớ hỗn độn, tạp nham nào là áp lực từ gia đình, từ người thân quen và kể cả áp lực của bản thân đày đọa bản thân, áp lực từ những điều mờ mờ ảo ảo không hề xác định. Phức tạp, rối rắm như vậy nhưng họ luôn luôn đầy hoài nghi và cảm thấy mệt mỏi. Câu hỏi của họ là “Thực sự mình thích gì?”. Điều này làm dằn vặt họ nhiều. Nhiều lúc có thể mớ hỗn tạp của cuộc sống cứ đẩy, kéo họ vào guồng quay làm cho họ cứ quay quay. Họ thụ động sống chứ không thể tìm được một nguồn nội lực để vươn lên. Rồi cuối cùng, họ vẫn trơ trọi với câu hỏi lớn “Thực sự mình thích gì?”. Bởi vì có phần đa cảm, đa đoan nên họ biết dằn vặt. Họ hiểu được rằng mình là người kém may mắn, mình thiếu một mảng lớn để giải đáp cho câu hỏi ấy. Cuộc sống của họ cho nên vì thế mà đầy dằn vặt, đầy khát khao được biết, được tìm được cái mảng bị mất ấy. Những người này quả thật rất đau khổ và bế tắc.

Cũng có số ít những người may mắn. Họ thỉnh thoảng vẫn hay rú lên vào đêm khuya giữa dãy trọ chục phòng đang yên ả ngủ mỗi khi làm được ra một mô hình điện tử mới để rồi bị hàng xóm chạy sang sưng sỉa, quở trách. Đó là thằng bạn học kinh tế mà suốt ngày chỉ biết đến các con chíp, mỏ hàn, thiếc và vân vân.  Họ đôi lúc quyết định từ chối một cơ hội lớn, một tiền đồ tươi sáng với 1 công ty liên doanh tầm cỡ để “đầu quân” vào phòng kế toán của một tổ chức phi lợi nhuận. Người chị sinh năm 86 cùng quê với tớ chỉ cười và chỉ vào trái tim mỗi khi tớ hỏi tại sao làm vậy. Có thể chỉ có chị ấy mới hiểu hết được 100% lý do.

Tớ cũng may mắn. Một người mà tự cho rằng mình may mắn chỉ có thể là khi người ấy hoàn toàn thỏa mãn với cuộc sống của mình. Cậu có thể hỏi lại là vậy cuộc sống của tớ có thứ gì để khiến cho tớ thỏa mãn vậy. Câu trả lời là chưa có thứ gì cả nhưng tớ có quyết tâm, tớ có mong ước, có động lực để vươn đến những thứ tớ muốn bởi vì đơn giản: tớ biết bản thân thích gì. Cái mảng lớn mà những người khác thiếu, may mắn làm sao tớ lại có được.

Con người không có người nào có thể sống mãi vì ai đó, vì những gì của ai đó được, vì đã là người ai mà chả ích kỷ, chả nghĩ lo cho bản thân họ. Sẽ có thật nhiều lúc những người thiếu đi mảng lớn “Thực sự mình thích gì?” cảm thấy sự mệt mỏi, thất vọng và tủi thân khi nhìn về chính bản thân họ. Họ mong muốn sống nhiều hơn cho bản thân, làm cho nó thỏa mãn hơn, ích kỷ hơn một chút nhưng oái oăm thay, đến cả điều mà bản thân mình mong muốn được đáp ứng họ cũng không biết được. Thế là lại lâm vào vòng luẩn quẩn không dứt. Thật không dễ chịu chút nào nếu biết vậy mà không thể làm vậy. Họ có thể phân vân: Vậy nguyên cớ là do đâu?

Những người bản lĩnh mới có được điều may mắn ấy!

Những người may mắn biết được thực sự mình thích gì là những người xét ở khía cạnh nào đó thực sự có bản lĩnh và sự dũng cảm trong nội tâm. Và họ thỉnh thoảng là những con người cá tính, khác biệt. Bản lĩnh và sự dũng cảm thể hiện ở chỗ họ biết đánh đổi, chấp nhận đánh đổi và bảo vệ cho cái bản ngã của họ trước nhiều dòng chảy, nhiều sự chi phối khác nhau.

Con người không ai có thể sống độc lập, không liên quan đến những người, những việc xung quanh. Một người phải chịu sự chi phối của rất nhiều thứ: lúc sinh ra cho đến khi lớn hơn một chút đó là mong muốn của cha mẹ, người thân; lớn lên tí nữa là mong muốn không bị thua kém bạn bè của bản thân, lớn lên tí nữa do yêu cầu của xã hội như vậy, lớn rồi là trăm thứ vô định hình và vô nghĩa khác… Chỉ những người có bản lĩnh và sự dũng cảm mới gạt bỏ đi những sự chi phối ác nghiệt trên và dành một chút gì đó cho bản thân mình. Họ chấp nhận thua kém đi một chút, chấp nhận làm cho ai đó buồn phiền một chút để có thể dành nhiều thời gian hơn, nhiều trải nghiệm hơn để biết mình thực sự thích gì. Suy cho cùng đấy là đánh đổi cả thôi.

Xã hội xung quanh chúng ta chưa có nhiều bài học về niềm đam mê, sự yêu thích. Sách giáo khoa Đạo đức không có bài nào dạy thế. Sách Giáo dục công dân cũng không. Giáo dục chỉ đầy rẫy những điều mà mình phải làm đối với người này người nọ, với xã hội, với tương lai. Ít khi người ta dạy học sinh là “làm gì thì làm nhưng hãy bắt đầu từ việc làm những gì mình thích”. Không xã hội nào có thể chấp nhận sự ích kỷ như vậy. Cho nên nhiều người đến vây giờ vẫn như còn đang quay vòng trong một cái kén. Họ sống bằng cái vỏ được đan dệt từ nhiều áp lực, từ nhiều mong muốn mà không phải xuất phát từ bản thân họ. Họ chưa một lần thoát ra được khỏi cái kén dày trịch ấy để cảm nhận được không khí bên ngoài ra sao.

Vậy phải làm sao?

T. ạ, để tìm kiếm được mảnh ghép bị thiếu trong cuộc đời, có lẽ sẽ rất khó khăn và cực nhọc. Nhưng mình nghĩ đó là bắt buộc, đó là yêu cầu tiên quyết để sống hạnh phúc và thoải mái sau này. Cho nên nhiều lúc thực sự bản thân bạn phải dũng cảm, dũng cảm từ bỏ đi những thứ đang làm không phải điều mình thích, dũng cảm chấp nhận và đấu tranh lại những phản ứng chống đối của những người xung quanh bạn.

Hãy bắt đầu từ việc trải nghiệm lại để kiếm tìm mảng ghép “Thực sự mình thích gì?”. Có thể bạn đã làm qua nhiều việc, biết đến nhiều thứ nhưng lúc đó do còn bận bịu, vướng mắc với nhiều áp lực, chịu nhiều sợi dây ràng buộc chi phối nên trái tim bạn vẫn chưa đập thật sâu, lồng ngực vẫn chưa hít một hơi thật đầy. Bạn vẫn chưa cảm nhận được cái hay, cái thú vị của cái việc đó.

Vậy thì bây giờ phải trải nghiệm lại. Nhưng trước tiên, hãy loại bỏ mọi áp lực ra khỏi con người bạn. Hãy thử sống những ngày chỉ với bản thân mình, chỉ có bản thân mình và chỉ vì bản thân mình. Hãy đừng nghĩ đến sách vở, điểm chác, nghề nghiệp, gia đình.

Hãy thong dong trên những con phố, đến những nơi mới lạ. Hãy đừng bận tâm hôm nay có phải đến trường hay không? Sắp tới có phải thi môn nào hay không? Những việc đó không quan trọng bằng việc bạn phải tìm cho ra cái mảng ghép ấy. Chỉ khi nào không có việc để lo, không có ai để sợ thì trái tim thực sự mới thoải mái mà cảm nhận mọi thứ được.

Hãy lập 1 danh sách những thứ cần trải nghiệm rồi tuân theo danh sách ấy. Cho dù xa xôi và tốn nhiều thời gian nhưng còn hơn là thụ động đúng không? Thử tìm hiểu, thử làm thử và lắng nghe xem con tim nói gì.

“Thực sự mình thích gì?” có thể đang nằm yên ổn trong 1 góc phố nào đó, trong 1 văn phòng nào đó hoặc thậm chí ngay bên cạnh bạn.

Qua quá trình trải nghiệm lại, nếu đã tìm được mảng ghép ấy rồi, hãy dũng cảm và bản lĩnh. Đừng làm con tơ trong cái kén nữa. Lúc đó bạn phải xé toạc nó ra và bức theo con đường mà trái tim bạn chọn rồi đó!

Mình cũng gửi cho bạn 1 bài viết và giới thiệu cho bạn 1 bộ phim, xem xong, đọc xong rồi bạn sẽ có thể động lực hơn!

http://nguyenthuylien.com/2012/03/11/do-what-you-love-and-love-what-you-do/ (Có cả bản tiếng Anh nhưng hãy đọc bản tiếng Việt nhé)

Còn bộ phim có tên là 3 idiots (3 thằng ngốc) của Ấn Độ!

Chúc may mắn nhé! Chí ít bạn vẫn may mắn hơn những người không nghĩ đến như bạn, những người chỉ biết tồn tại. Nên vui vì điều đó!

Thay Đổi Đến Từ TÔI

(SVVN) Đó là chia sẻ với các bạn trẻ (khi đối mặt với khủng hoảng) của ông Giản Tư Trung, Viện trưởng Viện Nghiên cứu Phát triển Giáo dục (IRED), người sáng lập Trường Doanh nhân PACE

Thách thức của nghịch cảnh

Thưa ông, ở Việt Nam hiện nay, người trẻ không chỉ đối diện với khủng hoảng kinh tế, mà còn ở cả những khía cạnh khác. Ông thấy điều đó có đúng không?

Khủng hoảng là rõ ràng rồi, không chỉ về kinh tế mà còn cả về văn hóa, xã hội. Nhưng tôi cho rằng, trong tất cả các khủng hoảng, đáng sợ nhất là khủng hoảng niềm tin. Chẳng hạn, vừa rồi, báo chí nói về việc người ta sản xuất cà phê dởm, không có chút cà phê nào mà chỉ có đậu nành và hóa chất… Giờ ăn gì, uống gì cũng sợ, kể cả khi người ta nói đó là đồ tốt, đồ hiệu. Trong bối cảnh như vậy, người ta thấy bất an và khi bất an đến mức mà người ta không còn tin vào điều gì nữa thì thật là khủng khiếp!

Trong thực tế, khủng hoảng thì ở thời đại nào cũng có và cũng không riêng với xã hội nào cả. Không có khủng hoảng này thì có khủng hoảng khác, xét ở góc độ này hay góc độ khác. Vấn đề là mình có còn đủ niềm tin và sức mạnh để chinh phục khủng hoảng hay không, hay là buông xuôi luôn theo nó? Điều quan trọng là đi tìm niềm tin để tìm kiếm một sự thay đổi tích cực, để thích ứng và vượt qua khủng hoảng. Riêng trong tầng lớp thanh niên, sinh viên, theo tôi, thay đổi đó phải đến từ “tôi” – từ chính bản thân mỗi bạn trẻ. Đó mới chính là linh hồn của câu chuyện vượt qua khủng hoảng của người trẻ hiện nay.

Lúc ở tuổi đôi mươi, khủng hoảng của thế hệ ông là gì?

Thời đó, đất nước chưa hội nhập gì mấy, sống trong một xã hội về cơ bản còn đóng cửa thì nhiều giá trị quan trọng còn bị lẫn lộn là điều dễ hiểu. Nhiều người trong thế hệ tôi chưa có khả năng phân biệt được đâu là tốt, đâu là xấu; đâu là thật, đâu là giả; đâu là công cụ, đâu là tự do… Sau đó, chúng tôi phải tự lần mò tìm hiểu để biết. Ngoài ra, cái khủng hoảng lớn nhất trong thời kỳ của tôi là khó khăn, thiếu  thốn. Rồi câu chuyện đi tìm ý nghĩa cuộc sống, sống “vì mình” hay “vì người”, không biết mình phải làm gì? Nhưng có lẽ, khủng hoảng lớn nhất lúc đó là về lẽ sống, về các giá trị và niềm tin. Ngày nay, hội nhập sâu hơn và dù cho khủng hoảng có nặng hơn xưa nhưng có vẻ sự bàng quan về những khủng hoảng đó lại cao hơn.

Tiếp cận nhiều với các nền giáo dục tiên tiến trên thế giới, xin ông cho biết, triết lý của những nền giáo dục đó (trong việc giúp người trẻ, thanh niên vượt qua khủng hoảng) là gì?

Ở những nước phát triển mà tôi có dịp được tìm hiểu thì chủ trương chung của họ là cho người học có khả năng để sống một cách đàng hoàng và làm việc thành công trong mọi hoàn cảnh, mọi nghịch cảnh của cuộc đời. Những triết lý này bây giờ đã trở thành những giá trị phổ quát trong giáo dục. Nếu có khủng hoảng thì mỗi cá thể vẫn có khả năng điều khiển cuộc đời, điều khiển cuộc sống cá nhân theo hướng tốt hơn. UNESCO đưa ra các trụ cột của giáo dục: Học để biết, học để làm việc, để làm người và học để sống chung với người khác. Nếu như anh có năng lực đó, dù khủng hoảng cỡ nào thì cũng không có khó khăn gì. Lúc đó, có thể có khủng hoảng xã hội nhưng sẽ không có khủng hoảng của cá nhân, người ta vẫn có thể quản trị cuộc đời và cuộc sống của mình tốt. Khủng hoảng xã hội do khả năng quản trị xã hội kém, khủng hoảng công ty là do khả năng quản trị công ty kém… Nhìn sâu xa hơn, theo tôi, mọi khủng hoảng (kể cả khủng hoảng kinh tế…) đều bắt nguồn từ giáo dục. Giáo dục kiến tạo năng lực của con người, khi năng lực của con người hạn chế thì sẽ tạo ra những khủng hoảng đó… Và khủng hoảng dẫn đến những bức xúc, từ đó tạo cơ hội cho một sự thay đổi.

Nhưng với bối cảnh hiện nay thì người trẻ phải đối phó với nghịch cảnh, với những thách thức như thế nào, thưa ông?

Đó là bài toán của những lựa chọn: Lựa chọn giữa việc “tôi thay đổi môi trường” hay “môi trường thay đổi tôi”! Với những người ít hiểu biết, họ để cho môi trường “nặn” ra mình. Với người có hiểu biết thì họ xác định rằng, họ “nặn” ra môi trường chứ không phải môi trường “nặn” ra họ.

Thực ra, cuộc sống này có 3 cách lựa chọn cách ứng biến: Cách thứ nhất,  môi trường thế nào, tôi thế đó: Môi trường tử tế, tôi tử tế; môi trường ba trợn, tôi ba trợn. Cách thứ hai, tôi không sống theo cách của môi trường, tôi sống theo cách của tôi nhưng không ảnh hưởng đến mọi người: Có thể môi trường ba trợn nhưng tôi không ba trợn. Và cách thứ ba, tôi không sống theo cách của môi trường, tôi cũng không sống theo cách của tôi, tôi chỉ sống theo một cách (mà tôi tin rằng) tốt cho cả tôi và cả môi trường. Tức là tôi sống theo cách tiến bộ và lôi kéo mọi người đi theo hướng đó. Lấy một cái gì đó khác và có ích (mình tin là đúng, là đẹp) để hướng đến.

Sẽ có người cho rằng, thay đổi thì phải cả xã hội thay đổi, chứ mình tôi thay đổi sao được. Nếu tư duy như thế thì chưa ổn. Vẫn biết rằng “một cánh én nhỏ chẳng làm nên mùa Xuân” nhưng nó có thể “báo hiệu” mùa Xuân đến. Đâu nhất thiết phải “làm nên mùa Xuân”, chỉ cần cánh én “báo hiệu”, sẽ có những cánh én khác làm nên mùa Xuân. Vậy nên, thay đổi đến từ “tôi” là vì vậy! Tôi rất thích một lời hát của nhạc sĩ Trần Long Ẩn: “Ai cũng chọn việc nhẹ nhàng, gian khổ để dành phần ai”. Những việc khó, người trẻ không làm, chẳng lẽ đó là việc của người già?!

Tôi từng tham gia một sự kiện văn hóa – nghệ thuật, hôm đó, người nghệ sĩ biểu diễn một tiết mục rất hay và có cảm tưởng như ai cũng thích. Khi MC cất lời: “Xin quý vị một tràng pháo tay!” thì chỉ có lẹt đẹt vài tiếng vỗ tay. Tôi hỏi mấy người xung quanh là tiết mục vừa rồi có hay không, thì họ đều khen hay. Nhưng khi tôi thắc mắc với họ tại sao không vỗ tay, thì họ trả lời: Đã có người khác vỗ rồi! Cuộc sống này cũng thế, ai cũng nghĩ, thay đổi là việc của người khác, cuối cùng thì chẳng ai làm hết.

Phải chăng, những thời điểm khủng hoảng, về bản năng, người ta rất dễ hy sinh phẩm hạnh để bảo vệ cuộc sống vật chất của mình? 

Mỗi con người trên đời này đều được định danh bởi văn hóa cá nhân của chính người đó. Mà văn hóa cá nhân là những giá trị, những phẩm hạnh làm nên ai đó, là những thứ mà vì nó và để bảo vệ nó người ta sẵn lòng hy sinh mọi thứ khác, nếu không thì mình sẽ không còn là mình nữa. Con người ta có thể sẵn sàng đánh mất nhiều thứ nhưng có một thứ sẽ không thể mất được, vì nếu mất nó thì sẽ không còn gì, đó là, đánh mất bản thân mình. Tôi nghĩ rằng, bài toán khó của giới trẻ ngày nay là định nghĩa lại bản thân mình, để biết mình là ai và cái gì làm nên chính mình và bản sắc của mình. Từ đó mới biết được, liệu cái đó có đáng để mình hy sinh mọi thứ khác để gìn giữ nó và bảo vệ nó hay không.

“Tôi” đi tìm “tôi”

Giải pháp nào có thể giúp giới trẻ sinh tồn được trong thời điểm khó khăn như thế này?

Bên cạnh việc kiếm tiền để sống, kiếm cơm để ăn, thì người trẻ còn phải đi tìm bản thân mình, sau đó mới hành động. Sau khi tìm được bản thân rồi mới hành động, chứ còn nếu không họ sẽ hy sinh bất cứ thứ gì. Đi tìm bản thân không chỉ là đi tìm tính cách, năng lực… của mình, mà còn là đi tìm cái gì làm nên mình: Giá trị nào? Lẽ sống nào? Ý nghĩa của tôi trên cõi đời này là gì? Khi mình chưa tìm được những thứ đó, thì người ta dễ thấy những cái tặc lưỡi rất nguy hại: Sống cách nào mà chẳng được, đời ra sao thì ra…

Ông có thấy, tiền bạc đang chi phối giới trẻ không?

Chuyện đó là dĩ nhiên. Khi người ta không tự vấn bản thân về giá trị sống của mình, không có niềm tin, thì ngoài tiền bạc và quyền lực ra, người ta còn có mối bận tâm nào khác nữa đâu?! Giá trị, niềm tin không còn được đặt ra thì ngoài tiền đâu còn thứ gì khác? Người ta chỉ có thể không bị tha hóa vì tiền bạc, quyền lực hay danh hão, khi họ đặt ra vấn đề đi tìm bản thân mình, đi tìm cuộc đời mình, xa hơn là đi tìm tương lai cho cả cộng đồng, xứ sở, của thế giới này… Nếu giáo dục không làm được gì nhiều, thì ít ra cũng cần nuôi dưỡng cho người ta niềm tin vào những điều tốt đẹp, tử tế, tiến bộ… Bởi khi một người còn không tin vào điều gì cả thì về cơ bản được coi là chết lâm sàng rồi.

Tôi cho rằng nếu theo đuổi một “cuộc đời đáng sống” sẽ thú vị hơn là theo đuổi một “cuộc đời thành công”. Trong bối cảnh nhiều giá trị bị đảo lộn như ngày nay thì khái niệm này lại càng đáng suy ngẫm.

Vậy là câu chuyện vượt qua khủng hoảng của người trẻ không chỉ là dạy kiến thức hay kỹ năng, mà là thái độ của mỗi cá nhân khi đối mặt với khủng hoảng?

Đúng vậy. Không chỉ quan tâm đến chuyện vượt qua khủng hoảng, mà còn phải nghĩ đến chuyện làm sao để khủng hoảng như thế không xảy ra nữa. Và nếu khủng hoảng xảy ra do nguyên nhân khác thì mình phải biết cách để chống lại nó, xoay chuyển nó. Bởi nếu trong bối cảnh bình thường, thay đổi nó rất khó, khủng hoảng là một cơ hội để ta thay đổi. Bây giờ tái cấu trúc nền kinh tế được đặt ra, nhưng cách đây vài năm, khi mà khủng hoảng kinh tế chưa diễn ra, chẳng ai dám đặt vấn đề. Những thời điểm khủng hoảng thế này, là cơ hội người trẻ nhìn lại mình.

Tôi cho rằng, mỗi cá nhân cần xác định được rằng: Sự thay đổi đến từ “tôi” chứ không phải từ người khác. Tức là sự tử tế, tốt đẹp, hay xấu xa, băng hoại… của môi trường đều có vai trò và trách nhiệm của “tôi”. Từ đó mới có cách để chúng ta giải quyết những bừa bộn của cuộc sống này, nhất là trong thời điểm khủng hoảng.

Xin cảm ơn ông!

(Nguồn: Sinh Viên Việt Nam – 01/08/2012)

Thế Hệ Tôi, Một Thế Hệ Cúi Đầu

Tôi đọc bài này mà nhói trong tim. Vì nó đúng quá. Nó trần trụi và thực tế quá. Tôi cũng cố gắng để mà tìm lấy 1 cái ý gì đó để phản biện cho bài thơ này, nhưng tôi lại không thể. Bởi vì có quá ít người thuộc thế hệ của tôi có thể phản bác lại những gì nói trong bài thơ này. Họ chỉ là những cá nhân “dữ dội” mà thôi, nhưng điều đó không làm nên một thế hệ “dữ dội”. Hay nói chính xác hơn, thế hệ của tôi sống “nhạt nhẽo” và trong đó chỉ có một vài cá nhân sống “dữ dội”.

Tôi đau, buồn nhưng lại không quá bi quan. Bởi vì lịch sử là do chính tay những người của thế hệ đó viết nên. Vẫn còn cơ hội để thế hệ trẻ của tôi viết lại lịch sử của Đất Nước này. Nếu không phải chúng ta, thì là ai? Nếu không phải bây giờ, thì là lúc nào?

 

Thế hệ tôi, một thế hệ cúi đầu

Cúi đầu trước tiền tài, cúi đầu sau mông người khác

Cúi đầu trước chính mình, cúi đầu bạc nhược

Chỉ ngầng đầu…

…vì…

…đôi lúc… …phải cạo râu!

Thế hệ tôi, cơm áo gạo tiền níu thân sát đất

Cuộc sống bon chen

Tay trần níu chặt

Bàn chân trần không dám bước hiên ngang.

Thế hệ tôi, nhận quá nhiều những di sản hoang mang

Đâu là tự do, đâu là lý tưởng?

Đâu là vì mình, và đâu là vì nước

Những câu hỏi vĩ mô cứ luẩn quẩn loanh quanh…

Thế hệ tôi, ngày và đêm đảo lộn tanh bành

Đốt ngày vào đêm, và đốt đêm không ánh sáng

Nếu cho chúng tôi một nghìn ngày khác

Cũng chẳng để làm gì, có khác nhau đâu?

Thế hệ tôi, tự ái đâu đâu

Và tự hào vì những điều huyễn hoặc

Tự lừa dối mình, cũng như lừa người khác

Về những niềm tin chẳng chút thực chất nào!

Chúng tôi nghe và ngắm những siêu sao

Chỉ với mươi lăm nghìn cho vài ba tin nhắn

Văn hóa ngoại giao là trà chanh chém gió

Và nồi lẩu tinh thần là những chiếc I-phone

Thế hệ tôi, ba chục đã quá già

Và bốn chục, thế là đời chấm hết

Không ghế để ngồi, thì thôi, ngồi bệt

Mối lo hàng ngày là tiền trong tài khoản có tăng lên?

Thứ đắt nhất bây giờ là từng lạng NIỀM TIN

Thứ rẻ nhất, lại là LỜI HỨA

Sự dễ dãi đớn hèn khuyến mại đến từng khe cửa

Có ngại gì mà không phản bội nhau?

Không, tôi không đại diện thế hệ mình đâu!

Và thế hệ tôi cũng không đại diện cho điều gì sất!

Trăm năm sau, lịch sử sẽ ghi vài dòng vắn tắt:

Có một thế hệ buồn, đã nhạt nhẽo đi qua…

Gia Hiền.