Tĩnh Lặng Để Lắng Nghe “Tiếng Gọi” Bên Trong

Đinh Hải Đăng

Chào bạn,

Vừa rồi mình có một buổi coaching về hướng nghiệp với một bạn khách hàng của mình.

Bạn này rất thích làm nông nghiệp và nó là một niềm yêu thích kể từ năm cấp 3 rồi. Sau này bạn đọc Tony Buổi Sáng thì lại càng yêu thích hơn nữa.

Rồi gần đây bạn tiếp xúc với một người khác. Người này sau khi hỏi vài câu như: “Em biết gì về nông nghiệp? Biết gì về xuất khẩu?…” đại khái là những câu hỏi về nông nghiệp thì bạn ấp úng không trả lời được.

Vậy là người này kết luận là đây không phải đam mê của em đâu, chỉ là sở thích mà thôi. Vì nếu đã là đam mê thì em sẽ tìm hiểu và biết hết những điều chị nói.

Nghe xong thì mình nghĩ người này đúng, nhưng chỉ đúng một phần. Đúng ở chỗ nếu đã mê thì chắc chắn sẽ biết hoặc tìm hiểu về ngành mình mê. Nhưng không đúng ở chỗ mê một ngành nhưng hiện tại chưa biết gì nhiều thì không thể kết luận là bạn không mê ngành đó được. Hai cái hoàn toàn khác nhau.

Vậy là nghe xong kết luận đó, bạn mới nói với mình là: “Thôi bây giờ em sẽ chọn đi dạy tiếng Anh, và thời gian rảnh thì em làm dịch thuật.”

Điều quan trọng nhất đó là mình đã đồng hành cùng bạn gần 4 tháng, và mình nhận thấy rất rõ trong những cuộc nói chuyện thì từ khóa “nông nghiệp” luôn luôn xuất hiện bằng cách này hay cách khác.

Vậy là mình hỏi bạn: “Anh hỏi thật nhé, có phải dù em đã bao nhiêu lần quay lưng đi, nhưng ‘nông nghiệp’ vẫn là thứ hiển hiện trong đầu em phải không? It keeps coming back, right? Dù chỉ là tiếng nói nhỏ thôi, nhưng nó vẫn quay lại phải không?”

Bạn trả lời: “Đúng vậy. Em không hiểu sao nhưng ‘nông nghiệp’ là thứ mà em đã thấy rất thích từ những năm em học cấp 3, trước cả khi đọc Dượng Tony cơ.”

Mình mới nói rằng: “Tiếng gọi là một thứ gì đó mà ai cũng có trong cuộc đời này. Quan trọng là có người nghe được và đáp lại, có người thì không bao giờ nghe được và đáp lại luôn. Người nghe được và đáp lại là những người đã tập lắng nghe con tim của mình. Họ không để cho những ồn ào, ầm ĩ bên ngoài làm át đi tiếng gọi con tim của mình. Anh thấy em đang cho phép người khác lấn át tiếng gọi con tim của em đó.

Vừa rồi anh có đọc một quyển sách và có một câu nói rất hay như sau: “Trước khi tôi bảo cuộc đời này rằng tôi muốn làm gì với nó, thì tôi phải lắng nghe cuộc đời nói rằng tôi là ai.

Bây giờ anh hỏi em, giữa một bên là đi dạy tiếng Anh rồi làm dịch thuật, một bên là nông nghiệp thì bên nào em thấy chính bản thân mình trong vòng 5 năm nữa? Mơ hồ cũng được, nhưng ít nhất em biết mình phải làm gì trong vòng 5 năm tiếp theo.”

Bạn trả lời: “Em nhìn thấy mình ở bên nông nghiệp. Nếu bỏ qua hết tất cả mọi thứ và em được lựa chọn, em vẫn muốn chọn bên nông nghiệp.”

Mình nói tiếp: “Đúng rồi. Cái khổ của nhiều người là bị lấn cấn giữa ngã ba đường. Không biết nên chọn đường nào nên cuối cùng không biết đi đường nào. Bây giờ anh muốn em phải chọn dứt khoát con đường em muốn đi, để mình tập trung toàn bộ nỗ lực và thời gian vào đó.”

Bạn trả lời: “Em chọn nông nghiệp.”

Sau cuộc nói chuyện đó, bạn đã cảm thấy thoải mái và nhẹ nhàng hơn rất nhiều. Bây giờ thì mình đang chờ hai tuần nữa sẽ được nghe cụ thể hơn về kế hoạch tương lai của bạn ấy :).

Lắng nghe tiếng gọi

Như mình đã nói ở trên, đó là xã hội ngày nay có quá nhiều thứ khiến cho chúng ta bị phân tâm và bị tách rời khỏi chính mình. Chúng ta có Internet, có smartphone, có tablet, có TV, có shopping, có games, có phim ảnh, có báo lá cải v…v…

Thật ra tất cả những thứ này bản thân nó không có hại. Nhưng nếu một người chìm đắm vào những thứ này mà quên đi việc kết nối với bản thân, họ sẽ rất dễ để cho tiếng gọi bên trong bị lấn át.

Để thật sự lắng nghe được trái tim của mình, chúng ta cần phải thực hành quay vào bên trong. Chúng ta cần phải dành thời gian để thật sự lắng nghe chính mình.

Vậy làm thế nào để làm được điều đó? Mình có một số gợi ý sau:

1. Hạn chế thiết bị điện tử và Internet

Mình phải thành thật là mình cũng khá là nghiện Internet và thiết bị điện tử công nghệ cao. Nhưng dạo gần đây mình đã dần dần cắt bớt thời gian sử dụng những thứ này.

Mình reset lại smartphone, không cài thêm app gì cả và chỉ dùng nó để nghe gọi. Không Facebook, không Messenger, không Instagram v…v… Mình quy định luôn là trừ khi cần thiết, còn nếu không sẽ không dùng điện thoại cho công việc (việc đó có laptop lo) mà chỉ dùng để nghe gọi. Kể từ lúc đó thời gian mình cầm điện thoại ít hẳn và cũng ít bị khống chế bởi nó.

Với Internet, mình mua một phần mềm tên là Freedom. Phần mềm này khi sử dụng sẽ tự động khiến cho mình không vào một vài trang mạng cụ thể hoặc sẽ ngắt toàn bộ Internet luôn. Vậy là mình quy định cứ 10h đêm là phần mềm bắt đầu chạy trên cả iPad lẫn Laptop.

Bây giờ không còn Internet nữa thì chỉ còn quay sang đọc sách hoặc làm các hoạt động khác thôi chứ sao giờ. Ban đầu sẽ hơi khó chịu, nhưng dần dần rồi bạn sẽ quen.

2. Tập thiền

Công phu thiền tập của mình rất là ít ỏi nên mình không dám nói nhiều ở đây. Mình cũng chỉ mới bắt đầu tập luyện mà thôi. Dự tính là năm sau mình sẽ tham gia một khóa học thiền tập 10 ngày để thật sự nghiêm túc tu luyện.

Tuy nhiên mình cũng nhận thấy cứ sau mỗi buổi ngồi thiền (30 phút) buổi sáng, cơ thể như được làm mới, đầu óc minh mẫn và cảm giác như mình lắng nghe bản thân nhiều hơn.

Hôm qua thầy Minh Niệm còn chỉ cho mình thêm một cách áp dụng nữa đó là mang thiền cả vào trong đời sống. Cách làm như sau:

  • Bạn chọn một nơi trong nhà bạn, có thể là phòng bạn hoặc chỗ nào đó mà bạn muốn thực hành thiền.
  • Mỗi khi bước vào vùng đó, bạn phải hoàn toàn im lặng và làm mọi thứ thật chậm với con mắt tỉnh thức.
  • Bạn quan sát hành động của mình và tập trung vào giây phút hiện tại.

Mình đã về thử nghiệm ngay và cảm thấy rằng khi bản thân chậm lại, mọi thứ nó rõ ràng hơn. Mình không còn bị những thứ rối mù xung quanh làm cho phiền não nữa. Nếu bạn thích, bạn có thể thử áp dụng.

3. Viết nhật ký

Đây thật sự là một công cụ hữu hiệu để bạn hiểu chính bản thân mình.

Khi bạn viết ra những dòng suy nghĩ trên giấy, bạn sẽ cảm thấy một sự kết nối đặc biệt với bản thân.

Phương pháp này luôn luôn được nhắc đến khi nói về việc nâng cao nhận thức bản thân. Khi nhận thức bản thân cao hơn, bạn sẽ dễ dàng nghe được tiếng gọi bên trong mình hơn.

Mình kết hợp viết nhật ký thiền tập và nhật ký trong ngày luôn. Bạn có thể dùng sổ giấy hoặc sổ điện tử tùy bạn. Mình hiện đang dùng OneNote nhưng có lẽ sau này sẽ ráng chuyển sang viết tay cho nó có cảm giác thật hơn.

4. Đọc sách

Sách cũng là một trong những người bạn đồng hành cực tốt trên con đường tìm ra tiếng gọi của bản thân.

Đặc biệt mình khuyến khích bạn đọc các quyển sách về tiểu sử của các vĩ nhân và các quyển sách về tu thân. Đừng lạm dụng đọc sách kỹ năng mềm nhiều quá, vì nó chỉ là những chiêu trò thôi.

Bạn phải xây dựng được phẩm chất nội tại của mình thì lúc ấy bạn mới dễ dàng lắng nghe tiếng gọi của mình được. Các quyển sách chỉ chiêu trò sẽ hữu hiệu nếu bạn là người có phẩm chất. Còn nếu không, bạn sẽ thành cái mà người ta gọi là “thùng rỗng kêu to”.

Đọc tiểu sử sẽ giúp bạn có cơ hội nhìn một chặng đường vươn lên của một người nào đó. Điều này giúp bạn tận dụng óc sáng tạo của bạn. Và biết đâu chừng khi đọc tiểu sử của vĩ nhân, bạn lại nhìn thấy bản thân mình trong tương lai và biết được tiếng gọi của mình là gì.

Tóm lại, đây là 4 cách mình gợi ý. Nhưng thật ra còn nhiều cách khác nữa để bạn kết nối với chính mình.

Nhớ nhé, điều quan trọng nhất là bạn cần phải tĩnh lặng. Trong tĩnh lặng, tiếng gọi sẽ lớn mạnh lên. Khi ấy, việc của bạn chỉ còn là can đảm đáp lại tiếng gọi và bước đi trên con đường mà mình đã chọn.

Chúc bạn lắng nghe thành công.

Mến,
Hải Đăng

Một Số Suy Ngẫm Ngẫu Nhiên Về Cuộc Đời

Đinh Hải Đăng

Đây là những suy ngẫm bất chợt nảy ra trong tôi, và tôi nghĩ thế nào thì viết thế ấy, không có sự sắp xếp trật tự. Nếu bạn hiểu thì tôi rất vui, nhưng không hiểu thì cũng chẳng sao đâu :).

1. Đam mê là gì?

Ai cũng nói rằng mình cần phải tìm ra đam mê của mình, chỉ có như vậy mình mới có thể thành công được? Nhưng liệu cái giả định “Tìm ra đam mê của bạn rồi thành công sẽ theo đuổi bạn” (Find your passion and success will follow you) liệu có phải là một giả định đầy đủ? Vậy ta sẽ lý giải như thế nào cho những trường hợp không có đam mê nhưng vẫn thành công? Nhưng trên hết, chúng ta đã hiểu tận nguồn nghĩa của “đam mê” chưa?

Từ “đam mê” xuất hiện lần đầu tiên vào thế kỷ 12. Được hình thành bởi các học giả đạo Cơ Đốc, nó có nghĩa là chịu đựng (to suffer). Trong ý nghĩa thuần khiết nhất, từ này mô tả sự sẵn sàng chịu đựng của Chúa Jesus.

Nếu theo nghĩa này, việc theo đuổi đam mê thật ra còn khổ gấp bội lần. Bởi vì bạn phải chịu đựng, bạn phải hi sinh, bạn phải sẵn sàng làm nhiều thứ hơn bản thân mình đang thể hiện ngay bây giờ. Điều nực cười là tôi gặp nhiều người cứ nói rằng “bởi vì mình đang không làm được điều mình đam mê nên không thể làm hết sức trong công việc hiện tại. Nhưng chỉ cần mình tìm ra được đam mê của mình là gì, mình chắc chắn sẽ làm ngày đêm không mệt mỏi.”

NHẢM NHÍ!!!

Nếu ngay từ những chuyện bạn không thích mà bạn còn không làm hết sức mình thì làm sao dám đảm bảo tới lúc bạn tìm ra đam mê bạn sẽ làm nhiều hơn? Nên nhớ, đam mê là chịu đựng, là sẵn sàng chịu đựng. Một người thầy của tôi, thầy Giản Tư Trung đã từng nói thế này: “Tôi phải làm 9 việc tôi không thích để được làm 1 việc mà tôi thích.” Đúng là vậy đấy. Đừng nghĩ theo đuổi đam mê là cái gì bạn làm trong đó bạn cũng thấy vui cả. Còn lâu! Hầu hết những việc bạn làm bạn sẽ cảm thấy rất khó chịu. Nhưng nếu bạn không vượt qua được chúng thì bạn sẽ không có cơ hội để làm được cái điều bạn cảm thấy thích.

Bên cạnh đó, việc gì cứ phải nhập chung đam mê với công việc? Chẳng lẽ bạn không thể có một công việc toàn thời gian và sau đó thời gian rảnh rỗi thì bạn làm công việc mình đam mê? Có cần phải làm khổ nhau vậy không? Có thể công việc toàn thời gian không hẳn là điều bạn cuồng nhiệt nhất, nhưng ít nhất nó cũng mang lại cho bạn thu nhập, mang lại sự an toàn cho bạn và gia đình bạn kia mà? Việc gì phải ghét bỏ nó? Mà gượm đã, nếu bây giờ tôi hỏi bạn có biết ý nghĩa công việc bạn đang làm chưa thì câu trả lời của bạn sẽ là gì? Nhiều khi bạn chán ghét công việc là vì bạn chưa thấy ý nghĩa của nó đó thôi.

Nếu bạn làm kế toán, ý nghĩa của nó sẽ là đảm bảo rằng công ty của bạn luôn luôn có những số liệu chuẩn xác nhất để lên kế hoạch cho tương lai. Nếu bạn làm nhân sự, ý nghĩa của nó sẽ là mang lại sự phát triển cho những người đồng đội trong công ty của bạn. Nếu bạn làm nhân viên sales, ý nghĩa của nó sẽ là bạn mang lại tiền để nuôi sống cho cả tổ chức. Nếu bạn làm quản lý, ý nghĩa của nó sẽ là rèn giũa nhân tài cho công ty v.v. Tìm ra ý nghĩa trong công việc, và có thể bạn sẽ bắt đầu thấy thích nó hơn đấy.

Vậy đó. Đam mê có thì tốt, không có thì cũng không phải là tận thế. Không có đam mê bạn vẫn có thể sống tốt, thậm chí rất tốt là đằng khác. Và nếu không có nó, bạn cũng chẳng chết được. Cái quan trọng nhất, vẫn là thấy rằng mình đang sống một cuộc đời có ý nghĩa, bất kể là mình làm cái gì.

2. Thế nào là cuộc đời đáng sống?

Trong một quyển sách về Coach John Wooden mà tôi từng đọc có trích một đoạn như sau:

Tại một buổi phỏng vấn với Coach Wooden, một thính giả đã hỏi như sau:

  • Thính giả: “Thưa Coach Wooden, ngày ông đứng trước cổng thiên đàng, ông muốn thánh Peter nói gì với ông?”
  • Coach trả lời, chỉ với bốn từ đơn giản: “Con làm tốt lắm.” (Well done)

Tôi cũng chưa biết một cuộc đời đáng sống sẽ là như thế nào, nhưng ít nhất tôi biết rằng tôi muốn khi mình nhắm mắt xuôi tay, mọi người xung quanh tôi cũng có thể thanh thản nói với tôi rằng “anh/cậu đã làm tốt lắm” (Well done, Dang).

Bạn cũng vậy. Bạn phải tìm cho ra định nghĩa của bản thân về một cuộc đời đáng sống nghĩa là như thế nào. Và khi tìm ra rồi, hãy sống với nó mỗi ngày.

3. Thành công là gì?

Không bao giờ có một câu trả lời đúng cho câu hỏi này. Mỗi người mỗi khác. Nhưng tùy vào câu trả lời mà nó sẽ giúp bạn, hoặc hại bạn. Nghĩa là câu trả lời ở đây không có đúng hay sai, chỉ có hữu ích hay không hữu ích mà thôi.

Nếu bạn định nghĩa thành công là “đạt được những gì bạn muốn trong cuộc đời này” thì tôi hi vọng rằng bạn đạt được hết trước khi bạn nhắm mắt xuôi tay, còn nếu không thì đến cuối đời bạn vẫn sẽ đánh giá mình là người chưa thành công.

Nếu bạn định nghĩa thành công là “giàu có” thì tôi mong rằng bạn hãy định nghĩa luôn đối với bạn “giàu có” là gì. Còn nếu không, chính chữ giàu có ấy sẽ làm cho bạn khổ sở cả đời.

Tôi cũng đã đi tìm định nghĩa thành công suốt bao nhiêu năm qua. Cho đến khi tôi được nghe định nghĩa thành công của Coach Wooden, tôi biết đây là điều tôi đi tìm kiếm bao nhiêu năm qua. Ông định nghĩa thành công như sau: “Thành công là sự thanh thản trong tâm hồn. Sự thanh thản này là kết quả của cảm giác mãn nguyện khi biết rằng trong bất cứ những gì tôi làm, tôi đã làm hết khả năng của mình.”

Với định nghĩa này, không bất kỳ một ai có thể định nghĩa bạn là người thành công hay thất bại. Chỉ duy nhất chính bạn là người làm được điều đó. Chính bạn là quan tòa của lương tâm mình. Chính bạn sẽ luôn là người tự hỏi mình: Tôi đã làm hết sức chưa? Tôi có thể cố hơn chút nữa được không? Tôi đã đạt đến giới hạn hiện tại của mình chưa? Tôi đã cảm thấy mãn nguyện hay chưa? v.v.

Đã từng có một mùa giải mà Coach Wooden bị giới truyền thông đánh giá là thất bại (failure). Tuy nhiên, đối với bản thân ông thì mùa giải đó lại là một trong những mùa giải thành công (success) đối với ông. Vì sao? Vì dù cho khi ấy các tuyển thủ giỏi nhất của ông đã tốt nghiệp, các tân binh thì còn chân ướt chân ráo, và nhiều yếu tố khác nữa nhưng cả đội của ông vẫn không cho phép bản thân họ làm dưới mức 100%. Ông đã dốc toàn bộ sức lực để huấn luyện đội ngũ bằng tất cả kiến thức, kinh nghiệm, kỹ năng của mình (his best coaching ever). Còn cả đội của ông dù thiếu vắng những ngôi sao nhưng lại đoàn kết hơn bao giờ hết. Nếu Coach Wooden đánh giá thành công bằng những yếu tố bên ngoài như đạt được cúp hay huân chương, đạt giải nhất, v.v. thì có lẽ ông đã thất bại thảm hại. Nhưng chính vì ông đánh giá tất cả dựa trên nỗ lực vượt lên trên chính mình nên mùa giải ấy lại là một mùa giải thành công rực rỡ đối với ông.

Bạn nhất thiết phải tìm ra cho mình một định nghĩa hữu ích cho bản thân. Hãy đảm bảo rằng định nghĩa ấy không bị ảnh hưởng bởi xã hội xung quanh. Hãy đảm bảo rằng định nghĩa ấy đặt bạn làm quan tòa của lương tâm. Và chỉ duy nhất bạn có quyền quyết định mình đã thành công hay chưa.

Lời kết

Mỗi người nên là một triết gia trong cuộc đời của mình. Vậy nên bạn cần phải luôn không ngừng tự đặt câu hỏi về những điều cơ bản nhất xung quanh bạn. Hãy đi tìm cho mình một định nghĩa mà bạn thấy hài lòng. Một tôn chỉ sống giúp cho bạn cảm thấy cuộc sống của mình có ý nghĩa hơn. Mong rằng bạn sẽ làm được điều đó.

Cảm ơn bạn đã đọc những suy nghĩ rải rác không đầu không đuôi này.

Hải Đăng

5 Lý Do Bạn Chưa Tìm Được Đam Mê Của Mình

Đinh Hải Đăng

Chào các bạn,

Trong một bài viết trước tôi có đăng lên một khảo sát về đam mê và nhận được khá nhiều câu trả lời thú vị từ các bạn gửi về cho mình. Các câu trả lời trong ấy đến từ những bạn đã tìm được đam mê, chưa tìm được đam mê hoặc thậm chí là đã bỏ lỡ cơ hội theo đuổi đam mê của mình.

Hầu hết chúng ta đều luôn tự hỏi và băn khoăn một câu hỏi rằng:

“Đam Mê Của Tôi Là Gì?”

Nhưng tôi nghĩ rằng đó chỉ là vế đầu tiên của phương trình mà thôi. Tuy nhiên rất nhiều người lại không thực hiện vế thứ hai, đó là đi “tìm kiếm” đam mê của mình (thật ra chữ tìm kiếm này cũng không đúng đâu, nhưng tôi sẽ chia sẻ vào một bài khác).

Có hai cách để đạt được cái mình muốn:

  1. Thực hiện theo các chiến lược, phương pháp, kế hoạch của những người đi trước đã làm được điều đó
  2. Ngừng thực hiện những thứ chắc chắn không mang lại kết quả mà mình muốn

Tôi nghĩ có khá nhiều bài viết chia sẻ cách để tìm được đam mê của mình rồi, vậy nên ngày hôm nay tôi muốn chia sẻ với các bạn 5 điều mà tôi cho rằng khiến cho một người không thể tìm ra đam mê của mình.

1. Không Dám Trải Nghiệm Để Tìm Ra Đam Mê

Trong các câu trả lời gửi về cho tôi, hầu hết đều chia sẻ rằng cách duy nhất để tìm được đam mê là phải trải nghiệm càng nhiều càng tốt.

Chúng ta không thể nào nghĩ ra đam mê của mình được. Chúng ta chỉ có thể làm, trải nghiệm để biết đam mê của mình là gì. Vậy mà thật buồn thay khi rất nhiều người chỉ nghĩ, mà không dám làm, không dám trải nghiệm.

Làm sao để bạn biết bạn thích việc đó hay không? Trải nghiệm. Làm sao để biết bạn không thích việc đó? Cũng chỉ có trải nghiệm.

Thật sự thì hầu hết mọi người không cho phép mình được dấn thân làm nhiều thứ hơn. Họ chỉ gói gọn mình trong một số lĩnh vực hay lối mòn suy nghĩ quen thuộc. Nếu như tiếp tục làm điều này thì đảm bảo rằng họ sẽ không bao giờ tìm ra được đam mê của mình.

2. Không Dành Thời Gian Đọc Để Hiểu Mình Đam Mê Gì

Tại sao lại như vậy? Chẳng lẽ đọc sách hay đọc blog này nọ có thể giúp ta tìm được đam mê ư?

Có thể có, có thể không.

Nhưng tôi chắc một điều rằng người có đọc sẽ biết nhiều thông tin hơn người không đọc. Và khi bạn biết nhiều thông tin hơn, bạn dễ dàng liên kết những thứ đó lại với tài năng, khả năng, điểm mạnh sẵn có của mình.

Có một điều tôi nhận ra đó là chúng ta hứng thú đọc về chủ đề gì thì rất nhiều khả năng lĩnh vực ấy phù hợp với chúng ta. Tôi không biết lý giải điều đó như thế nào, nhưng giống như một sự hấp dẫn tự nhiên. Thứ gì giống nhau sẽ hút lấy nhau. Vậy nên tôi khuyến khích bạn đọc, đọc, đọc thêm nữa. Càng nhiều càng tốt để có thêm thông tin cho bản thân mình.

3. Không Chịu Mở Rộng Mối Quan Hệ

Rất nhiều những công việc mà tôi làm hiện tại là do các mối quan hệ của mình đem lại. Bởi vì những người này hiểu tôi và biết được thế mạnh của tôi, nên trong đa số trường hợp khi có một công việc nào đó phù hợp với tôi, họ sẽ liên lạc để chia sẻ.

Bạn không thể ngồi đó mơ rằng công việc mình mơ ước sẽ tự trên trời rơi xuống được. Bạn cần phải chủ động tìm kiếm nó. Bằng cách tìm kiếm trên các trang tin tìm việc, hoặc bằng mối quan hệ cá nhân của mình. Nhưng mối quan hệ cá nhân sẽ tốt hơn nhiều vì họ biết bạn, hiểu bạn và tin tưởng bạn.

Nếu bạn chỉ gói gọn mình trong một vài mối quan hệ quen thuộc, bạn đang tự giam mình vào một cái giếng sâu không có lối ra. Vậy nên hãy suy nghĩ đến việc tạo dưng mối quan hệ với những người khác và mang lại giá trị cho họ, rồi sẽ đến lúc họ mang lại giá trị cho bạn mà thôi.

4. Không Chịu Phát Triển Bản Thân.

Nếu bạn không có giá trị, thì dù một công việc tốt đến mấy tìm đến bạn bạn cũng sẽ vuột qua nó mà thôi. Để tìm được đam mê của mình, bạn phải tự hỏi mình rằng mình có cái gì để mà đam mê tìm đến bạn?

Nếu bạn chẳng chịu đọc sách, chẳng chịu đi học khóa học này khóa học kia, chẳng chịu kết giao, chẳng chịu trải nghiệm thì giá trị của bạn chỉ bằng 0 mà thôi. Và rõ rằng nếu giá trị bạn chỉ có như vậy, thì bạn sẽ không bao giờ có thể trao đổi đế có được một công việc có giá trị lớn hơn 0.

Trong khi một người có nhiều kỹ năng tốt, có mối quan hệ tốt, chịu khó học hỏi, đọc và tìm tòi thì có thể giá trị anh này bằng 100. Và đến một lúc nào đó khi một công việc mơ ước cũng có giá trị 100 xuất hiện, anh ta sẽ dễ dàng nắm bắt được nó mà không tốn chút công sức nào.

Bạn cần phải luôn luôn sẵn sàng và chuẩn bị để nắm bắt lấy cơ hội. Nếu bạn không chủ động trong việc ấy, sẽ chẳng ai đem đam mê đến cho bạn cả.

5. Không Chịu Làm Tốt Việc Đang Làm Trong Hiện Tại.

Thật là ngớ ngẩn khi ngồi mơ về một đam mê nào đó trong khi bạn không làm tốt công việc hiện tại. Bạn nghĩ rằng đam mê sẽ luôn là làm cái bạn thích? Bạn sai lầm rồi. Có cả tỉ tỉ những thứ bạn không thích làm khi bạn theo đuổi đam mê của mình. Nhưng vấn đề là dù cho như vậy, những người theo đuổi đam mê vẫn sẵn sàng làm những thứ họ không thích với một tiêu chuẩn cao nhất có thể.

Nếu bạn làm làng nhàng trong công việc hiện tại, làm sao có thể chắc chắn bạn sẽ làm tốt trong công việc bạn đam mê? Lỡ như bạn gặp điều bạn không thích và bạn lại tiếp tục làm làng nhàng thì sao? Như vậy thì đam mê của bạn đã bị bỏ phí đi rồi.

Đam mê là thứ không dễ tìm trong ngày một ngày hai. Nhưng bạn hoàn toàn có thể đẩy nhanh tiến độ bằng cách ngừng thực hiện những điều trên để giúp bản thân mình tiến gần hơn đến con đường tìm ra đam mê của mình.

Chúc cho bạn thành công trong việc tìm ra điều mình khao khát!

Hải Đăng

P/s: Nếu bạn cần một người Coach (chuyên gia khai vấn) đồng hành cùng mình trên con đường khai phá đam mê của mình, bạn có thể tìm hiểu về dịch vụ khai vấn sự nghiệp của tôi bằng cách nhấn vào nút phía dưới đây.

[su_button url=”http://www.dinhhaidang.com/dich-vu-coaching-khai-van/” target=”blank” style=”ghost” background=”#1fa67a” color=”#1fa67a” size=”9″ center=”yes” radius=”round” icon=”icon: info-circle” icon_color=”#1fa67a”]Tìm Hiểu Dịch Vụ Khai Vấn Hướng Nghiệp (Career Coaching)[/su_button]

Theo Đuổi Một Công Việc Đam Mê Ư? Hãy Để Nó Theo Đuổi Bạn

Chia sẻ với các bạn một bài viết hay của Cal Newport do mình dịch từ bài Follow your career passion? Let it follow you.

Bài viết chia sẻ một quan điểm khác, góc nhìn khác về việc “theo đuổi đam mê của mình”.  Mình nghĩ không có đúng hoặc sai ở đây, quan trọng là nó có hữu ích cho hoàn cảnh của bạn hay không? Hi vọng rằng đối với những bạn nào còn đang băn khoăn về đam mê của mình, thì bài viết này một cách nào đó có thể đưa cho bạn câu trả lời.

————————-

Theo đuổi một công việc đam mê ư? Hãy để nó theo đuổi bạn

Mùa xuân năm 2004, khi còn là sinh viên năm cuối, tôi phải đối mặt với một quyết định khó khăn về sự nghiệp tương lai của mình. Tôi nhận được lời mời làm việc từ Microsoft và thư chấp nhận từ chương trình tiến sĩ ngành khoa học máy tính tại Học viện Công nghệ Massachusetts (M.I.T). Tôi cũng vừa mới nộp bản thảo quyển sách đầu tay của mình. Việc này có thể mở ra một lựa chọn mới cho tôi đó là trở thành nhà văn toàn thời gian. Đây là ba con đường sự nghiệp hoàn toàn khác nhau, và tôi cần phải chọn một con đường phù hợp với tôi.

Đối với bạn bè tôi, lựa chọn này chắc chắn chứa đầy nỗi lo âu băn khoăn trong đó. Từ khi bé cho đến trưởng thành, chúng tôi được nghe các chuyên gia tư vấn, các quyển sách định hướng nghề nghiệp, và các phương tiện truyền thông bảo rằng hãy “đi theo đam mê của bạn.” Lời khuyên này giả định rằng mỗi người chúng tôi đều có sẵn một đam mê đã tồn tại từ trước và đang chờ đợi chúng tôi khám phá. Nếu chúng tôi có đủ can đảm tìm ra niềm đam mê này và biến nó thành sự nghiệp của mình, thì cuối cùng chúng tôi sẽ được hạnh phúc. Nếu chúng tôi thiếu can đảm, chúng tôi sẽ làm một công việc chán chường và không hề thấy mãn nguyện.

Đối với một nhóm nhỏ, thì lời khuyên này khá hợp lý, vì họ đã có một niềm đam mê rất rõ ràng. Có lẽ họ đã luôn muốn trở thành bác sĩ, nhà văn, nhạc sĩ…, và họ không thể nghĩ ra mình sẽ làm nghề gì khác ngoài niềm đam mê này.

Nhưng triết lý này lại đặt một gánh nặng rất lớn lên vai những người còn lại như chúng tôi – và nó đòi hỏi một quá trình cân nhắc rất lâu. Nếu chúng tôi không cẩn thận, chúng tôi có thể để lỡ mất đam mê thật sự của mình. Và kể cả khi chúng tôi đã ra quyết định, chúng tôi vẫn không thoát khỏi ảnh hưởng của nó. Mỗi khi công việc của chúng tôi trở nên khó khăn, chúng tôi bị đẩy vào tình trạng khủng hoảng, và mọi thứ bắt đầu xoay quanh câu hỏi khó tìm được lời giải đáp sau: “Đây thật sự có phải là công việc mà mình muốn làm?” Nỗi nghi ngờ dai dẳng này tạo nên cảm giác băn khoăn, lo lắng kèm theo việc nhảy cóc công việc liên tục.

Trong quá trình cân nhắc các lựa chọn của mình, tôi đã biết đến lời khuyên “theo đuổi đam mê” này và các đòi hỏi của nó. Nhưng tôi lựa chọn lờ nó đi. Có một triết lý khác về sự nghiệp thúc đẩy tôi hơn, và nó được dựa trên tiền đề đơn giản sau đây: Những đặc điểm dẫn dắt con người đến việc yêu thích công việc của mình đều rất chung chung và chẳng liên quan gì nhiều đến đặc thù của một công việc. Những đặc điểm này bao gồm cảm giác được tự chủ, cảm giác mình làm tốt cái mình đang làm, và đang có tác động đến thế giới này. Các nghiên cứu từ những thế kỷ qua đối với động lực trong công việc đã chứng minh điều này. (Quyển sách “Động lực 3.0” của Daniel Pink nói khá rõ về chủ đề này.)

Những đặc điểm này có thể được tìm thấy ở rất nhiều công việc, nhưng những đặc điểm này không tự nhiên mà có, bạn phải giành được nó. Xây dựng các kỹ năng giá trị thật sự rất khó và tốn nhiều thời gian. Đối với một người được giao nhận một vị trí mới, câu hỏi đúng không phải là: “Công việc này cho tôi cái gì?” mà phải là “Tôi tạo ra giá trị gì cho công việc này?”

Quay lại câu chuyện của tôi, sau khi cân nhắc thì tôi quyết định lựa chọn M.I.T. Tin tưởng vào triết lý nghề nghiệp của mình, tôi tự tin rằng cả ba lựa chọn sự nghiệp của mình có thể được chuyển đổi thành một nguồn đam mê, và sự tự tin này giải phóng tôi khỏi nỗi sợ mình đã lựa chọn sai lầm. Cuối cùng tôi lựa chọn M.I.T, chủ yếu là vì tôi thích bờ Đông hơn, nhưng thật ra tôi cũng hoàn toàn có thể thấy hạnh phúc nếu chọn trụ sở Microsoft tại Seattle. Hay sau khi xuất bản quyển sách đầu tay của mình, tôi cũng đã có thể tìm một thị trấn yên tĩnh để viết lách.

Trong suốt năm đầu tiên, tôi thật sự không cảm nhận được cảm giác rằng mình đã tìm thấy đam mê thật sự của mình. Giai đoạn đầu của quá trình đào tạo tiến sĩ rất khó khăn. Bạn chưa đủ khả năng để đóng góp vào các công trình nghiên cứu, và điều này thật sự rất khó chịu. Và tại một nơi như M.I.T, xung quanh bạn toàn là những kẻ kiệt xuất, khiến cho bạn phải tự hỏi liệu mình có thuộc về nơi này không?

Giả như mà tôi đã tin vào triết lý “theo đuổi đam mê của bạn”, có lẽ tôi đã bỏ ngang trong năm đầu tiên, vì nỗi lo rằng tôi sẽ không thấy cảm giác yêu công việc của mình mỗi ngày. Nhưng tôi biết rằng cảm giác mãn nguyện của mình sẽ lớn dần theo thời gian khi tôi trở nên giỏi hơn trong công việc của mình. Vì thế tôi đã làm việc rất chăm chỉ, và khi khả năng của tôi tăng lên, sự hứng thú của tôi cũng tăng lên.

Ngày hôm nay, tôi đã là một giáo sư khoa học máy tính tại Đại học Georgetown, và tôi yêu công việc của mình. Bài học quan trọng nhất mà tôi rút ra được từ kinh nghiệm của mình đó là, tình yêu này của tôi chẳng liên quan gì đến việc xác định từ những ngày đầu rằng liệu tôi có được trời định sẽ trở thành một giáo sư hay không. Chẳng có gì đặc biệt trong việc lựa chọn con đường sự nghiệp này của tôi cả. Cái quan trọng là những gì tôi đã làm sau khi tôi lựa chọn quyết định này.

Gửi đến các bạn trẻ, những người luôn hồ nghi rằng không biết liệu công việc kia (thay vì công việc bạn đang làm) có phải là đam mê của mình hay không, thì tôi cho bạn lời khuyên này: Đam mê không phải là thứ gì đó mà bạn theo đuổi. Nó là thứ sẽ theo đuổi bạn khi bạn nỗ lực hết sức mình, làm việc chăm chỉ để trở thành một người có giá trị với thế giới này.

Cal Newport là tác giả của quyển sách “Tốt Đến Mức Họ Không Thể Lờ Bạn Được” (So Good They Can’t Ignore You). Quyển sách này đang nằm trong kế hoạch dịch thuật của TGM NEXT. Không lâu nữa sẽ được giới thiệu với bạn đọc.

Video Cal Newport bàn về chủ đề này. Bạn nào nghe tiếng Anh giỏi thì nên coi qua, rất hay luôn đấy:

Video Cal Newport diễn thuyết

Sau khi đọc xong bài này, bạn có suy nghĩ gì không? Liệu bạn có đồng ý với quan điểm của tác giả hay không?

10 Sai Lầm Khi Lựa Chọn Nghề Nghiệp

Rất nhiều người tin rằng họ biết cách chọn nghề, ấy thế mà nhiều người vẫn tìm phải những công việc không thoải mái chút nào. Sau đây là 10 sai lầm khi chọn việc, bạn nên tránh nhé

1. Chọn nghề thật đơn giản

Trên thực tế thì chọn nghề là quá trình không hề đơn giản, và bạn nhất thiết phải đầu tư thời gian công sức một cách thoả đáng vào đó. Chọn nghề là một quá trình phức tạp với nhiều công đoạn. Trước tiên bạn phải nhìn nhận lại bản thân để hiểu rõ hơn về bản thân mình đồng thời tìm hiểu thật kĩ về lĩnh vực nghề nghiệp mà bạn đang quan tâm để có quyết định hợp lý.

2. Chuyên gia tư vấn sẽ giúp tôi lựa chọn lĩnh vực nghề nghiệp phù hợp

Chuyên gia tư vấn nghề nghiệp hay bất cứ ai khác đều không thể khẳng định nghề nghiệp nào thì phù hợp với bạn nhất. Họ chỉ có thể đưa ra cho bạn lời khuyên, sự chỉ dẫn cơ bản nhất trong việc lựa chọn nghề nghiệp và phần nào giúp quá trình quyết định lựa chọn nghề nghiệp của bạn trở nên dễ dàng hơn mà tôi. Bạn mới là người quyết định.

3. Tôi không thể kiếm sống nếu chỉ làm những nghề mình thích

Ai nói với bạn điều đó? Khi lựa chọn một nghề nghiệp nhất định, tất nhiên bạn phải yêu thích nghề nghiệp đó, thậm chí là rất đam mê lĩnh vực đó, vậy tại sao bạn lại nói là: “Tôi không thể kiếm sống bằng việc làm những gì mình thích”. Thêm vào đó là: Mọi người có xu hướng làm tốt những việc mà họ yêu thích thậm chí đó là những công việc mà trước đó họ không được đào tạo bài bản để làm. Họ hoàn toàn có thể vừa làm vừa học hỏi vừa cố gắng không ngừng để làm tốt công việc. Khi lựa chọn nghề nghiệp bạn nên dựa theo sở thích của mình chứ không dựa theo phong trào, bạn chỉ có thể thành công nếu bạn thực sự yêu thích công việc.

4. Tôi nên chọn nghề hot

Thời gian qua, đã có nhiều bài báo và cuốn sách liệt kê những ngành nghề hot trong tương lai. Việc bạn tham khảo những danh sách đó không có gì là tổn hại cả. Và sẽ rất bình thường nếu một trong những nghề đó hấp dẫn bạn. Tuy nhiên bạn đừng “nhắm mắt đưa chân” chọn liều một nghề trong danh sách đó với hi vọng sau này mình sẽ nổi tiếng, sẽ thành công. Những dự đoán đó thường dựa theo một số tài liệu nhất định hoặc những linh cảm đặc biệt của các chuyên gia, nên nhiều khi không hoàn toàn đúng. Có nhiều nghề hiện tại đang hot nhưng không có nghĩa là trong tương lai chúng vẫn hot. Thêm vào đó là trước khi lựa chọn một nghề, bạn phải cân nhắc thêm rất nhiều yếu tố: Sở thích, năng lực, kĩ năng… của bản thân xem mình có phù hợp không?

5. Càng kiếm được nhiều tiền, càng hạnh phúc

Lương là yếu tố quan trọng, nhưng không phải là nhân tố duy nhất mà bạn quan tâm khi lựa chọn nghề nghiệp. Nhiều tài liệu khảo sát gần đây cho thấy: Tiền không phải là nhân tố chính đem lại cảm giác thoải mái trong công việc cho nhân viên. Rất nhiều người quan tâm đến bản chất công việc mà họ phải làm chứ không phải là lương. Tất nhiên bạn cũng nên cân nhắc đến vấn đề lương bổng cùng nhiều vấn đề khác nữa trong quá trình lựa chọn nghề nghiệp.

6. Một khi tôi đã chọn một nghề thì mãi mãi tôi phải theo nghề đó

Không đúng. Nếu bạn không thích nghề mà bạn đã chọn vì rất nhiều lý do thì bạn có thể thay đổi chứ, có ai bắt bạn phải trung thành với nó suốt đời đâu? Biết đâu khi thay đổi công việc bạn sẽ có cơ hội tốt hơn. Rất nhiều người thay đổi công việc nhiều lần trong suốt cuộc đời họ đấy thôi.

7. Nếu tôi thay đổi nghề thì những kĩ năng cũ sẽ vô tác dụng

Bạn có giữ được những kĩ năng làm việc trước đây hay không là tuỳ thuộc vào bạn. Bạn có thể áp dụng chúng vào công việc mới một cách linh hoạt, chứ không rập khuôn theo cách cũ. Những hiểu biết và kinh nghiệm trong lĩnh vực cũ cũng sẽ giúp bạn nhiều trong công việc mới nếu bạn biết cách áp dụng.

8. Chọn nghề giống người thân

Nếu bạn thân (người thân) của bạn hạnh phúc và thành đạt với lĩnh vực họ chọn thì không có gì đảm bảo rằng bạn cũng vậy. Mỗi người có một năng lực và sở thích khác nhau và họ phù hợp với những công việc khác nhau. Bạn đừng nghĩ rằng nếu người thân của bạn thành công trong ngành kế toán chẳng hạn thì bạn cũng sẽ trở thành một kế toán giỏi. Bạn có thể lắng nghe lời khuyên của họ nhưng đừng áp dụng máy móc. Hãy quan tâm đến lĩnh vực mà bạn yêu thích và bạn có thể làm tốt chứ đừng bắt chước một cách máy móc.

9. Nếu chọn đúng ngành nghề phù hợp thì tôi sẽ thành công

Chọn đúng nghành nghề rất quan trọng, nhưng không có nghĩa là bạn không cố gắng mà vẫn thành công. Bạn nên nhớ rằng: Còn quá nhiều việc bạn phải làm mới vươn tới thành công được, làm gì có con đường vinh quang nào trải đầy hoa hồng? Bạn phải biết lên kế hoạch chiến lược để thành công hơn nữa trong sự nghiệp, và phải luôn luôn học hỏi, luôn luôn cố gắng làm việc thì mới mong thành công.

10. Tôi chỉ thực sự hiểu nghề nghiệp khi bắt tay vào làm

Không phải chỉ khi bạn bắt tay vào làm công việc thì bạn mới hiểu về nó. Bạn hoàn toàn có thể hiểu nhiều hơn khi đọc nhiều tài liệu về lĩnh vực mà bạn quan tâm. Bạn hoàn toàn có thể hỏi thêm kinh nghiệm của những người đi trước từng làm trong lĩnh vực đó. Có nhiều cách để bạn lĩnh hội thông tin về ngành nghề bạn quan tâm trước khi bạn bước vào làm thực sự. Bạn đừng vội dấn thân vào nghành nghề mà mình chưa kịp hiểu sâu, kẻo bạn sẽ rơi vào thế tiến thoái lưỡng nan đó.

Trước khi lựa chọn cho mình một nghề nghiệp phù hợp, các bạn trẻ nên tránh những sai lầm trên. Hãy tỉnh táo khi lựa chọn công việc, các bạn sẽ loại bỏ được những thất bại có thể mắc phải trong tương lai.

Không Có Lý Gì Không Theo Đuổi Đam Mê Của Mình Cả

Tôi vừa mới được một độc giả gửi cho bức hình này, đọc vừa thấy vui nhưng lại có ý nghĩa. Câu chuyện này làm tôi nhớ lại lời nói của Steve Jobs trong bài diễn văn của ông vào năm 2005: “Bạn đã chẳng còn gì để mất nữa rồi. Vậy thì không có lý do gì mà bạn không đi theo tiếng gọi của trái tim mình cả.”

Bạn còn trẻ. Bạn không có gì. Hãy xem nhé!

Thật ra đam mê hay cái mà mình thích không phải là cái tự nhiên một ngày đẹp trời nó tự đến với ta. Bản thân tôi cũng phải dấn thân rất nhiều trong vòng 2 năm qua, trải nghiệm 4 công việc với tính chất khác nhau thì hiện tại tôi mới tìm ra được công việc mang lại ý nghĩa cho cuộc đời mình. Theo kinh nghiệm cá nhân, tôi tự đúc kết ra những điều sau sẽ giúp bạn dễ dàng tìm kiếm đam mê của mình hơn:

  1. Bước đầu tiên và là nền tảng nhất, bạn cần phải hiểu bản thân mình.
    • Bạn phải hiểu được loại tính cách của mình là gì? Mỗi người sinh ra đều có những đặc tính chung nhất của một số loại tính cách đặc biệt, và bạn cần phải biết điều đó (có thể thông qua các công cụ phân loại tâm lý tính cách như MBTI, DISC, Tâm Lý Hình Học).
    • Ngoài ra, bạn cần phải quan sát chính bản thân mình trong cuộc sống xem mình có những thế mạnh và điểm yếu gì? Hiện tại mình đang có những kỹ năng nổi trội gì? Bạn có thể xác định được điều này thông qua việc dành thời gian tự ngẫm lại trong cuộc sống của mình có những điều gì mình làm mà cảm thấy không cần phải nỗ lực quá nhiều nhưng vẫn đem lại kết quả cao. Ngoài ra, một cách hay nữa là đi hỏi xin ý kiến của bạn bè bạn. Hỏi xem họ nhận xét về bạn như thế nào để có thêm một góc nhìn khác.
    • Một điểm quan trọng nữa là bạn phải xác định được giá trị cá nhân của mình. Đây là một điểm quan trọng, vì giá trị cá nhân chính là kim chỉ nam cho bạn trong cuộc sống, nó sẽ dẫn dắt những lựa chọn và hành động của bạn. Để xác định giá trị cá nhân của mình, bạn hãy tự hỏi: “Mình muốn đạt được điều gì trong cuộc đời này? Mình muốn trở thành một con người như thế nào? Mình đang ưu tiên những điều gì nhất trong cuộc đời này? Mình muốn để lại di sản gì cho cuộc đời này? Giả sử nếu mình chết đi, thì trong đám tang của mình, mình muốn người thân, bạn bè, đồng nghiệp nói về mình là một con người như thế nào?…” (Nếu có thời gian, bạn hãy tìm hiểu quyển sách 7 Thói Quen Để Thành Đạt và đọc kỹ thói quen thứ 2 để biết rõ hơn cách xác định các giá trị cốt lõi của mình.)
  2. Sau khi đã nhận thức rõ bản thân mình rồi, bạn sẽ biết được sẽ có một số công việc phù hợp và không phù hợp với tính cách, điểm mạnh/yếu và giá trị cá nhân của mình. Tuy nhiên, bạn vẫn sẽ không biết được cụ thể là công việc nào đâu. Điều duy nhất bạn có thể làm là phải dấn thân và trải nghiệm. Đam mê không tự nhiên mà có, nó là một quá trình tìm kiếm và trải nghiệm. Cũng giống như cưới vợ/chồng vậy. Nếu may mắn thì bạn gặp được “soul mate” của bạn ngay từ lần gặp đầu tiên. Tuy nhiên, cũng có người phải trải qua 4-5 mối tình gì đó mới tìm ra được “soul mate” của mình. Cho nên, điều tôi muốn nói ở đây, và nhất là với các bạn trẻ, đó là các bạn đừng có ngồi không mà suy tưởng đâu là đam mê của mình. Hãy ra ngoài kia, dấn thân và trải nghiệm đi, còn không cả đời bạn sẽ chẳng bao giờ biết được mình thích gì đâu.
  3. Khi đã chọn một công việc nào đó, bạn hãy thật sự dồn hết tâm trí của mình vào việc đó. Làm việc một cách cật lực. Đừng quá lo nghĩ rằng liệu đây có phải là đam mê thật sự của mình hay không. Bạn có thể không tìm thấy ngay được đâu. Tuy nhiên, khi bạn nỗ lực hết sức mình cho công việc đó, đam mê sẽ tự động tìm đến bạn. Để hiểu hơn ý tôi nói, bạn hãy đọc bài viết này: Follow a Career Passion? Let It Follow You

Để kết lại, tôi xin trích lời của Steve Jobs trong bài diễn văn của ông về việc tìm kiếm đam mê của mình. Tôi hi vọng rằng cho đến khi bạn tìm được điều mình yêu thích, bạn sẽ không ngừng tìm kiếm nó, bạn nhé. Tôi tin rằng bất cứ ai, xuất thân ở đâu đi nữa, nhưng nếu tìm được công việc có ý nghĩa cho bản thân và giúp ích cho đời thì thế giới này sẽ trở nên tốt đẹp hơn rất nhiều.

Đôi khi cuộc sống vùi dập bạn. Nhưng đừng đánh mất niềm tin. Điều duy nhất giúp tôi tiếp tục bước đi chính là vì tôi yêu tất cả những gì mình làm. Bạn phải tìm ra cho được tình yêu thật sự, trong công việc… Công việc sẽ chiếm phần lớn cuộc đời bạn và cách duy nhất để thành công thật sự là làm những gì mà bạn tin là những việc tuyệt vời. Và cách duy nhất để làm những việc tuyệt vời là bạn phải yêu việc mình làm.

Nếu bạn chưa tìm thấy nó, hãy tiếp tục tìm kiếm. Đừng ngừng lại. Trong sâu thẳm trái tim mình, bạn sẽ nhận ra khi bạn tìm thấy nó. Vì vậy, hãy tiếp tục tìm kiếm. Đừng ngừng lại.

– Steve Jobs

Tôi chúc cho cả bạn và tôi “hãy luôn khát khao, hãy cứ dại khờ” nhé.

Hải Đăng

Biết Được Mình Thích Gì Là Một May Mắn!

Đây là một bài viết tôi sưu tầm được trên Facebook, thật sự là quá hay nên muốn chia sẻ lại cho tất cả mọi người cùng được đọc.

Nguồn: Facebook Thằng Sơn Đoàn

Bức thư mình gửi cho 1 người bạn!

————————————

T. thân,

Tớ là một người may mắn và không nhiều người may mắn như tớ. Điều may mắn lớn nhất mà tớ có được, như T. cũng hiểu, đó là chí ít cũng biết được thực sự thích gì, đam mê gì và thực sự mơ ước gì, biết được sống để làm gì.

Bạn bè tớ cũng không nhiều người may mắn như thế.

Có người chỉ biết sống theo cách đơn thuần người ta gọi là tồn tại mà không mảy may để ý nhiều đến những cái gọi là đam mê, làm việc mình thích. “Thích” đối với họ đơn giản chỉ là cảm giác khi xem 1 bộ phim hay, đọc 1 cuốn truyện thú vị, nghe 1 bài nhạc mới nổi. Họ không dằn vặt và cảm thấy mình kém may mắn bởi vì họ không biết được rằng mình là một người xui xẻo, khi không thực sự có được cái gọi là việc mình thích làm, sự đam mê thúc giục trái tim. Cuộc sống của họ chỉ tầm thường thế thôi, họ chưa bao giờ nghĩ rằng cuộc sống sẽ rực rỡ, tươi đẹp như thế nào khi mình được làm điều mình thích.

Có người giống bạn, sống không đơn thuần chút nào. Sống trên đời với một mớ hỗn độn, tạp nham nào là áp lực từ gia đình, từ người thân quen và kể cả áp lực của bản thân đày đọa bản thân, áp lực từ những điều mờ mờ ảo ảo không hề xác định. Phức tạp, rối rắm như vậy nhưng họ luôn luôn đầy hoài nghi và cảm thấy mệt mỏi. Câu hỏi của họ là “Thực sự mình thích gì?”. Điều này làm dằn vặt họ nhiều. Nhiều lúc có thể mớ hỗn tạp của cuộc sống cứ đẩy, kéo họ vào guồng quay làm cho họ cứ quay quay. Họ thụ động sống chứ không thể tìm được một nguồn nội lực để vươn lên. Rồi cuối cùng, họ vẫn trơ trọi với câu hỏi lớn “Thực sự mình thích gì?”. Bởi vì có phần đa cảm, đa đoan nên họ biết dằn vặt. Họ hiểu được rằng mình là người kém may mắn, mình thiếu một mảng lớn để giải đáp cho câu hỏi ấy. Cuộc sống của họ cho nên vì thế mà đầy dằn vặt, đầy khát khao được biết, được tìm được cái mảng bị mất ấy. Những người này quả thật rất đau khổ và bế tắc.

Cũng có số ít những người may mắn. Họ thỉnh thoảng vẫn hay rú lên vào đêm khuya giữa dãy trọ chục phòng đang yên ả ngủ mỗi khi làm được ra một mô hình điện tử mới để rồi bị hàng xóm chạy sang sưng sỉa, quở trách. Đó là thằng bạn học kinh tế mà suốt ngày chỉ biết đến các con chíp, mỏ hàn, thiếc và vân vân.  Họ đôi lúc quyết định từ chối một cơ hội lớn, một tiền đồ tươi sáng với 1 công ty liên doanh tầm cỡ để “đầu quân” vào phòng kế toán của một tổ chức phi lợi nhuận. Người chị sinh năm 86 cùng quê với tớ chỉ cười và chỉ vào trái tim mỗi khi tớ hỏi tại sao làm vậy. Có thể chỉ có chị ấy mới hiểu hết được 100% lý do.

Tớ cũng may mắn. Một người mà tự cho rằng mình may mắn chỉ có thể là khi người ấy hoàn toàn thỏa mãn với cuộc sống của mình. Cậu có thể hỏi lại là vậy cuộc sống của tớ có thứ gì để khiến cho tớ thỏa mãn vậy. Câu trả lời là chưa có thứ gì cả nhưng tớ có quyết tâm, tớ có mong ước, có động lực để vươn đến những thứ tớ muốn bởi vì đơn giản: tớ biết bản thân thích gì. Cái mảng lớn mà những người khác thiếu, may mắn làm sao tớ lại có được.

Con người không có người nào có thể sống mãi vì ai đó, vì những gì của ai đó được, vì đã là người ai mà chả ích kỷ, chả nghĩ lo cho bản thân họ. Sẽ có thật nhiều lúc những người thiếu đi mảng lớn “Thực sự mình thích gì?” cảm thấy sự mệt mỏi, thất vọng và tủi thân khi nhìn về chính bản thân họ. Họ mong muốn sống nhiều hơn cho bản thân, làm cho nó thỏa mãn hơn, ích kỷ hơn một chút nhưng oái oăm thay, đến cả điều mà bản thân mình mong muốn được đáp ứng họ cũng không biết được. Thế là lại lâm vào vòng luẩn quẩn không dứt. Thật không dễ chịu chút nào nếu biết vậy mà không thể làm vậy. Họ có thể phân vân: Vậy nguyên cớ là do đâu?

Những người bản lĩnh mới có được điều may mắn ấy!

Những người may mắn biết được thực sự mình thích gì là những người xét ở khía cạnh nào đó thực sự có bản lĩnh và sự dũng cảm trong nội tâm. Và họ thỉnh thoảng là những con người cá tính, khác biệt. Bản lĩnh và sự dũng cảm thể hiện ở chỗ họ biết đánh đổi, chấp nhận đánh đổi và bảo vệ cho cái bản ngã của họ trước nhiều dòng chảy, nhiều sự chi phối khác nhau.

Con người không ai có thể sống độc lập, không liên quan đến những người, những việc xung quanh. Một người phải chịu sự chi phối của rất nhiều thứ: lúc sinh ra cho đến khi lớn hơn một chút đó là mong muốn của cha mẹ, người thân; lớn lên tí nữa là mong muốn không bị thua kém bạn bè của bản thân, lớn lên tí nữa do yêu cầu của xã hội như vậy, lớn rồi là trăm thứ vô định hình và vô nghĩa khác… Chỉ những người có bản lĩnh và sự dũng cảm mới gạt bỏ đi những sự chi phối ác nghiệt trên và dành một chút gì đó cho bản thân mình. Họ chấp nhận thua kém đi một chút, chấp nhận làm cho ai đó buồn phiền một chút để có thể dành nhiều thời gian hơn, nhiều trải nghiệm hơn để biết mình thực sự thích gì. Suy cho cùng đấy là đánh đổi cả thôi.

Xã hội xung quanh chúng ta chưa có nhiều bài học về niềm đam mê, sự yêu thích. Sách giáo khoa Đạo đức không có bài nào dạy thế. Sách Giáo dục công dân cũng không. Giáo dục chỉ đầy rẫy những điều mà mình phải làm đối với người này người nọ, với xã hội, với tương lai. Ít khi người ta dạy học sinh là “làm gì thì làm nhưng hãy bắt đầu từ việc làm những gì mình thích”. Không xã hội nào có thể chấp nhận sự ích kỷ như vậy. Cho nên nhiều người đến vây giờ vẫn như còn đang quay vòng trong một cái kén. Họ sống bằng cái vỏ được đan dệt từ nhiều áp lực, từ nhiều mong muốn mà không phải xuất phát từ bản thân họ. Họ chưa một lần thoát ra được khỏi cái kén dày trịch ấy để cảm nhận được không khí bên ngoài ra sao.

Vậy phải làm sao?

T. ạ, để tìm kiếm được mảnh ghép bị thiếu trong cuộc đời, có lẽ sẽ rất khó khăn và cực nhọc. Nhưng mình nghĩ đó là bắt buộc, đó là yêu cầu tiên quyết để sống hạnh phúc và thoải mái sau này. Cho nên nhiều lúc thực sự bản thân bạn phải dũng cảm, dũng cảm từ bỏ đi những thứ đang làm không phải điều mình thích, dũng cảm chấp nhận và đấu tranh lại những phản ứng chống đối của những người xung quanh bạn.

Hãy bắt đầu từ việc trải nghiệm lại để kiếm tìm mảng ghép “Thực sự mình thích gì?”. Có thể bạn đã làm qua nhiều việc, biết đến nhiều thứ nhưng lúc đó do còn bận bịu, vướng mắc với nhiều áp lực, chịu nhiều sợi dây ràng buộc chi phối nên trái tim bạn vẫn chưa đập thật sâu, lồng ngực vẫn chưa hít một hơi thật đầy. Bạn vẫn chưa cảm nhận được cái hay, cái thú vị của cái việc đó.

Vậy thì bây giờ phải trải nghiệm lại. Nhưng trước tiên, hãy loại bỏ mọi áp lực ra khỏi con người bạn. Hãy thử sống những ngày chỉ với bản thân mình, chỉ có bản thân mình và chỉ vì bản thân mình. Hãy đừng nghĩ đến sách vở, điểm chác, nghề nghiệp, gia đình.

Hãy thong dong trên những con phố, đến những nơi mới lạ. Hãy đừng bận tâm hôm nay có phải đến trường hay không? Sắp tới có phải thi môn nào hay không? Những việc đó không quan trọng bằng việc bạn phải tìm cho ra cái mảng ghép ấy. Chỉ khi nào không có việc để lo, không có ai để sợ thì trái tim thực sự mới thoải mái mà cảm nhận mọi thứ được.

Hãy lập 1 danh sách những thứ cần trải nghiệm rồi tuân theo danh sách ấy. Cho dù xa xôi và tốn nhiều thời gian nhưng còn hơn là thụ động đúng không? Thử tìm hiểu, thử làm thử và lắng nghe xem con tim nói gì.

“Thực sự mình thích gì?” có thể đang nằm yên ổn trong 1 góc phố nào đó, trong 1 văn phòng nào đó hoặc thậm chí ngay bên cạnh bạn.

Qua quá trình trải nghiệm lại, nếu đã tìm được mảng ghép ấy rồi, hãy dũng cảm và bản lĩnh. Đừng làm con tơ trong cái kén nữa. Lúc đó bạn phải xé toạc nó ra và bức theo con đường mà trái tim bạn chọn rồi đó!

Mình cũng gửi cho bạn 1 bài viết và giới thiệu cho bạn 1 bộ phim, xem xong, đọc xong rồi bạn sẽ có thể động lực hơn!

http://nguyenthuylien.com/2012/03/11/do-what-you-love-and-love-what-you-do/ (Có cả bản tiếng Anh nhưng hãy đọc bản tiếng Việt nhé)

Còn bộ phim có tên là 3 idiots (3 thằng ngốc) của Ấn Độ!

Chúc may mắn nhé! Chí ít bạn vẫn may mắn hơn những người không nghĩ đến như bạn, những người chỉ biết tồn tại. Nên vui vì điều đó!