Nhìn Lại Năm Cũ – Hướng Đến Năm Mới

Đinh Hải Đăng

Chào các bạn,

Hôm nay là ngày cuối năm rồi, năm 2016 cũng chỉ còn vài tiếng nữa là sẽ kết thúc. Một năm mới, năm 2017 đang dần tiến đến. Trong niềm hân hoan chào đón một sự khởi đầu mới, chúng ta cũng nên dành thời gian để nhìn lại một chặng đường vừa qua của bản thân.

Người muốn thành công trong tương lai cần phải luôn học lại những bài học trong quá khứ. Tôi hi vọng rằng bạn cũng sẽ cho mình một khoảng thời gian trong ngày này để nhìn lại tất cả mọi thứ. Trong bài viết cuối cùng của năm 2016 này, tôi muốn chia sẻ lại với bạn toàn bộ những bài học lớn nhất mà tôi đã học được trong năm qua. Nào, chúng ta cùng bắt đầu.

Về Việc Lắng Nghe Tiếng Gọi

Có lẽ bài học lớn nhất trong năm nay của tôi đó là về việc lắng nghe “tiếng gọi” của bản thân. Nếu bạn đã từng đọc bài viết Tĩnh Lặng Để Lắng Nghe “Tiếng Gọi” Bên Trong của tôi, có lẽ bạn sẽ hiểu được việc này quan trọng như thế nào trong cuộc đời chúng ta.

Có một sự thật nữa mà bạn cần biết, đó là chính bản thân tôi đã từng rất nhiều lần bỏ qua và đè nén tiếng gọi này của mình.

Tôi bắt đầu biết đến Life Coaching (Khai vấn) từ đầu năm 2012. Năm ấy, tôi mới chỉ là một chàng trai 20 tuổi. Tôi cũng có học hành đàng hoàng để lấy chứng chỉ hành nghề. Lúc học, tôi đã biết đây là thứ dành cho mình.

Trong khi các anh chị học cùng đều ngưỡng mộ bảo rằng tôi quá giỏi, còn trẻ như vậy mà đã có kinh nghiệm và kiến thức vững vàng rồi.

Nhưng tôi thì lại có cảm giác rất khác. Tôi cảm thấy lo sợ, bồn chồn, hoang mang…

Tôi là ai mà có thể đi coaching cho người khác? Tôi chỉ mới có 20 tuổi mà thôi? Ai sẽ tin tưởng tôi cơ chứ? Tôi đâu có kinh nghiệm như các anh chị đâu, làm sao đây?

Cuối cùng, sau một thời gian làm khai vấn hơn 1 năm, tôi đã quyết định ngừng lại một thời gian vì cảm thấy rằng mình chưa đủ giỏi. Đó là lần thứ 1 tôi từ chối lắng nghe tiếng gọi của mình.

Lần thứ 2 là sau khi tôi mới ra trường được 1 năm. Tôi quyết định tiếp tục lại công việc này. Nhưng chỉ sau một khoảng thời gian, áp lực về việc cơm áo gạo tiền đè nặng lên vai. Lúc ấy tôi và bạn gái tôi – Ngọc Anh (bây giờ là vợ tôi) mới bắt đầu dọn về ở chung với nhau.

Vậy là lại một lần nữa, thay vì tiếp tục kiên trì với công việc khai vấn, tôi quyết định sẽ tìm một công việc vừa giúp cho mình phát triển mà vừa mang lại thu nhập ổn định cho mình trong khoảng thời gian này.

Thật ra lúc ấy tôi hoàn toàn có thể tiếp tục làm khai vấn và chấp nhận thu nhập bất ổn định trong khoảng thời gian đầu tiên. Nhưng một lần nữa, tôi đã không dám lắng nghe tiếng gọi của mình.

Lần thứ 3, là khi tôi làm một lúc cả hai công việc. Một công việc full-time như tôi nói ở trên để mang lại thu nhập, và vừa làm part-time khai vấn. Sau hơn 1 năm gồng cả 2 công việc, tôi cảm thấy không chịu nổi nữa nên quyết định ngừng làm khai vấn một thời gian. Lúc ấy, tôi nghĩ rằng “Mình làm cho tốt công việc hiện tại, có nhiều tiền rồi thì quay lại làm khai vấn nó mới thoải mái được.”

Vấn đề là, cứ mỗi lần tôi chọn không lắng nghe tiếng gọi của mình, thì nó lại tìm cách để gọi tôi hết lần này đến lần khác. Tiếng gọi ấy có lúc to, lúc nhỏ, nhưng nó âm ỉ không ngừng. Nếu bạn không đủ nhạy cảm, bạn sẽ rất dễ lờ qua nó.

Cuối cùng, tôi quyết định rằng đã đến lúc mình cần phải thật sự nghiêm túc và có dũng khí để đáp lại tiếng gọi của mình. Bởi vì, nếu tiếp tục bỏ qua tiếng gọi của mình, rồi nó cũng sẽ tiếp tục gọi mình thêm nữa cho đến khi mình đáp trả lại nó. Vậy thì, tại sao không phải bây giờ?

Cuộc đời này, tôi nhìn nó như một cuộc dạo chơi vài chục năm. Tôi nghĩ, dù sao cũng sẽ phải chết, vậy thì thà là mình chết trong sự cố gắng vẫn tốt hơn nhiều (If I do this and I die, then I would rather die trying.)

Bạn tôi ơi, gần đây, bạn có lắng nghe tiếng gọi của mình hay không? Và bạn đã có dũng khí để đáp trả nó chưa?

Về Việc Yêu Thương và cho phép đối phương là chính con người họ

Ngày xưa khi Ngọc Anh gật đầu chính thức nhận lời làm bạn gái tôi, tôi đã hứa với cô ấy rằng: “Dù có bất kỳ chuyện gì đi nữa, anh hứa với em rằng anh sẽ làm tất cả mọi thứ để em được là chính mình trong mối quan hệ này.”

Tôi đã nhìn thấy quá nhiều cặp đôi ở bên nhau nhưng lại không được là mình. Khi họ tách ra, họ như một con người khác. Khi họ ở cạnh nhau, họ lại là một con người hoàn toàn khác.

Tôi nghĩ, sao lại phải khổ như vậy? Mình yêu một người mà mình không được là chính mình, và nếu quyết định cưới người đó, thì chẳng phải là mình đang kí vào một thỏa thuận sống giả dối với bản thân đến 50, 60, 70 năm nữa sao?

Bạn có thấy khủng khiếp khi mỗi ngày thức dậy mình phải đeo một tấm mặt nạ lên không?

Có thể ở xã hội và công sở, bạn cũng cần có một chút không phải là chính mình. Đây là điều tốt. Nhưng ngay cả ở nhà, mình còn không là chính mình nữa, thì thật là một cuộc sống quá khổ sở và quá tổn thương tinh thần.

Đầu năm 2016, Ngọc Anh quyết định nghỉ việc và theo đuổi tiếng gọi của mình là trở thành một giáo viên Yoga. Tôi đồng ý và nói rằng: “Em làm gì cũng được, anh sẽ luôn ở đây để hỗ trợ em.”

Vậy là cô ấy dành một tháng sống xa tôi và gia đình để lên Đà Lạt để học và thi lấy bằng trở thành giáo viên. Nhiều chị lớn tuổi ở chung với Ngọc Anh trong đợt đó cứ nói “Sao chồng em hay thế, cho em đi 1 tháng lận”, hay “Em không sợ để chồng ở nhà một mình hay sao?”

Tôi nghĩ, thật tội nghiệp các chị. Nếu các chị không cảm thấy an toàn và yên tâm khi chồng ở nhà 1 mình, thì có lẽ mối quan hệ vợ chồng của họ cũng có một số rắc rối.

Sau một tháng đó, Ngọc Anh lại tiếp tục hỏi tôi rằng nếu cô ấy xin phép vào trung tâm Yoga sống 6 tháng để rèn luyện thêm và trải nghiệm đời sống tâm linh thì có được hay không?

Tôi đồng ý mà không do dự.

Vì sao? Vì nếu 6 tháng đó giúp cho vợ tôi hiểu bản thân mình hơn, giỏi hơn trong chuyên môn của mình, được là chính mình hơn nữa thì tôi thấy chẳng có lý do gì lại không cho phép vợ mình thực hiện mong ước đó.

Chúng ta cứ hay nghĩ yêu thương là ràng buộc nhau. Nhưng yêu thương có nhất thiết phải là ở cạnh nhau hay không? Có, và không.

Có những lúc ta cần ở cạnh nhau, là khi ta quá mệt mỏi và cần một bờ vai để nương tựa, là những lúc ta biết rằng người kia sẽ ở đó để lắng nghe những nỗi niềm, tâm tư của ta.

Nhưng không là khi chúng ta cần sống cuộc đời riêng của ta. Bởi vì chúng ta là những cá thể độc lập. Chúng ta có ước mơ, có hoài bão, có mong muốn riêng của mình. Hi sinh nó để rồi không là mình được thì liệu có đáng để đánh đổi hay không?

Nhiều người bảo tôi quá can đảm khi cho vợ tôi ra đi 6 tháng. Tôi nghĩ, họ chưa nhìn thấy góc độ khác, đó là vợ tôi quá can đảm khi dám ra đi 6 tháng để hiểu hơn về bản thân mình. Tôi rất khâm phục và ngưỡng mộ ý chí của vợ tôi.

Vậy nên, nếu có một lời khuyên duy nhất nào cho các bạn trẻ đang chuẩn bị bước vào mối quan hệ hôn nhân, thì tôi khuyên bạn cần hỏi một câu quan trọng nhất, đó là: “Tôi có được là chính mình trong mối quan hệ tình cảm này hay không?”

Nếu câu trả lời chắc chắn là không, thì tôi mong rằng bạn, dù đau đớn đến mấy đi nữa, cũng nên cho mình một cơ hội khác.

Về Đời Sống Tâm Linh

Con người có bốn lĩnh vực cơ bản cần phải quan tâm đó là Thể chất (Physical), Cảm xúc (Emotional), Tâm trí (Mental) và Tâm linh (Spiritual).

Trước đây tôi không quan tâm nhiều lắm đến mảng tâm linh. Vì lúc đó tôi vẫn nghĩ mình không thích dính quá nhiều đến tôn giáo. Nhưng gần đây, tôi được tiếp cận một góc độ khác về tâm linh mà nó đã khai thị cho tôi một góc nhìn hoàn toàn khác về tâm linh.

Nếu bạn nào hay đọc blog của tôi, chắc bạn cũng biết gần đây tôi rất hay chia sẻ các bài viết từ trang Đọt Chuối Non. Lý do đơn giản là vì đây là trang web tiếng Việt duy nhất, do chính tác giả Việt viết mà tôi cảm thấy rằng người viết thật sự đã trải qua hết những điều này rồi. Và đặc biệt, tác giả viết về mọi thứ trong cuộc sống nhưng luôn mang yếu tố tâm linh trong đó.

Đọc nhiều bài viết trên ĐCN, tôi mới hiểu rằng tâm linh có nghĩa là “trái tim linh thiêng” của bạn. Thật là giản dị, nhưng lại quá sâu sắc. Hóa ra, tâm linh nó không nhuốm màu huyền bí gì cả. Nó cũng chẳng có đạo gì hết. Có chăng, đạo là phương tiện để giúp bạn tiến đến đời sống tâm linh nhanh hơn.

Sống và luyện tập đời sống tâm linh nghĩa là dọn bớt “rác rến” bên trong trái tim linh thiêng của mình. Sống sao cho mỗi ngày mình khiêm tốn hơn, thành thật hơn, yêu người hơn để rồi tĩnh lặng hơn. Ấy chính là sống tâm linh.

Nhiều người cứ nghĩ rằng tâm linh nghĩa là phải theo một đạo nào đó (như theo Chúa, theo Phật…). Nhưng thật ra có một câu nói rằng “I’m spiritual, but I’m not religious” (Tạm dịch: Tôi sống đời sống tâm linh, nhưng tôi không theo một tín ngưỡng nào). Bạn không cần phải theo đạo mới có tâm linh. Như tôi nói ở trên, tâm linh là “trái tim linh thiêng” của bạn. Đời sống tâm linh nghĩa là sống sao cho trái tim của mình càng lúc càng dễ thương hơn.

Và rồi tôi nhận ra, đây chính là đỉnh cao của phát triển bản thân.

Các bậc thầy tâm linh luôn dạy học trò của mình hướng đến việc yêu thương mọi người, trở thành những người tốt và nâng đỡ những người khác.

Chúng ta đọc nhiều về sách phát triển bản thân, nhưng hầu hết sách chỉ bày cho ta chiêu thức mà thôi. Rất ít sách nói về việc rèn người, rèn tâm, rèn đức. Giống như ngọn và gốc của một cái cây vậy.

Tôi không phủ nhận tầm quan trọng của sách phát triển bản thân. Nhưng nếu chỉ tập trung vào đó hoàn toàn, chúng ta sẽ quên mất việc luyện tâm của chúng ta. Và nếu ta không cẩn thận, ta dễ dùng chiêu trò để đạt được mục đích của mình mà không có cái tâm làm nền tảng dẫn đường. Cũng như học võ mà chỉ học chiêu thức mà quên mất phần võ đạo vậy.

Không phải không có lý do mà những người trung tuổi, khi đã trải qua quá nhiều sóng gió cuộc đời rồi, lại hướng về tâm linh để tìm bình an trong cuộc đời.

Nhưng tôi khuyên bạn ngay từ khi còn trẻ, chúng ta cũng cần phải phát triển mảng tâm linh này nữa. Đừng để đến lúc già rồi mới tìm đến nó, e là quá muộn. Đọt Chuối Non sẽ là một khởi đầu rất tốt cho bạn.

Về Team Bạn Bè

Tôi cũng đã từng viết về chủ đề team bạn bè này một lần rồi.

Nói tóm lại, bạn cần xây dựng cho mình một team bạn bè thật vững bền. Một team mà ở đó chúng ta không nói xấu người vắng mặt. Một team mà ở đó chúng ta được là chính mình, và chúng ta biết rằng bạn bè sẽ luôn ở đó hỗ trợ chúng ta mỗi khi chúng ta cần.

Con đường thực hiện ước mơ và mục tiêu rất khó khăn bạn ạ. Nếu ta chỉ thực hiện một mình thì nó cô độc lắm. Những lúc ta cảm thấy chới với, ta cần một team bạn bè để nâng ta lên.

Bạn đừng nghĩ đời này toàn là những người chỉ biết lợi dụng sơ hở để cắn lén ta. Không, vẫn có những người bạn rất tốt. Họ đến với ta vô điều kiện, và yêu thương ta vì chính bản thân ta, vì chính con người của ta. Họ lắng nghe và ủng hộ ước mơ của ta, dù nó nghe có vẻ bất hợp lý và ngược với xã hội đến mức nào đi nữa.

Tôi nhớ rằng khi cô bạn Nguyễn Đỗ Phương Giao (tác giả của quyển sách Con Gái Có Điều Bí Mật, nếu bạn chưa biết) nói với chúng tôi rằng cô ấy muốn rời bỏ Sài Gòn để về Huế. Về lại nhà và tìm kiếm con đường cho riêng mình.

Cả đám chúng tôi đều thấy vui, hạnh phúc và ủng hộ hết mình. Nhưng tôi trộm nghĩ, nếu không phải là một team bạn bè hiểu nhau, khéo có khi người khác đã nói với Giao rằng “Mày điên à? Ở đây tốt vậy mà đòi đi về làm gì?” hay “Tìm lại chính mình là cái gì?” hay “Ước mơ có sống được không? Không tiền thì cạp đất mà ăn à?”…

Thật may mắn là chúng tôi không đối xử với nhau như vậy. Chúng tôi tôn trọng, kiên nhẫn tin tưởng vào bạn của mình, và một lòng hướng về nhau. Giản dị như vậy thôi.

Sếp của tôi, vài ngày trước có gửi email cho chúng tôi với câu nói sau “Cuộc đời đã có quá nhiều thị phi, nên cần lắm một nơi nào đó mà việc giúp nhau tốt hơn, yêu thương, đoàn kết, bao dung,… là những giá trị thực chứ không phải là những khẩu hiệu. Hãy cùng nhau xây dựng một nơi mà chúng ta cảm thấy công việc là điều ý nghĩa, để những người không cùng máu mủ ruột rà bỗng chốc trở thành gia đình thứ hai của nhau.

Anh chỉ muốn ngày anh rời bỏ cuộc đời này, điều anh giữ trong tim là niềm tin tuyệt vời vào cái tốt đẹp trong mỗi con người dù không ai hoàn hảo, rằng dù cuộc đời có nhiều gam màu, thì những mảng màu to nhất vẫn là những gam màu sáng đẹp nhất…”

Cuộc đời này thật hạnh phúc biết bao khi ta biết bên đời ta vẫn còn lắm nhiều người tốt, đúng không bạn tôi?

Một khởi đầu mới

Trên đây là những bài học lớn nhất của tôi trong năm 2016 vừa qua. Đã có nhiều chuyện xảy ra, nhiều con người đến và đi, có nhiều hi vọng và thất vọng, có nhiều niềm vui và nỗi buồn. Nhưng ngày mai, trời vẫn sẽ sáng. Sau cơn mưa, là nắng đẹp.

Năm 2017 lại sẽ là một cơ hội cho tất cả chúng ta để làm lại từ đầu. Để là một con người tốt đẹp hơn, yêu thương hơn, bao dung hơn, tha thứ hơn…

Tôi chúc cho cả bạn và tôi, chúng ta sẽ hãnh diện và đầy dũng khí, ngẩng cao đầu, bước tự tin đến phía trước, đến nơi của những hi vọng, của những ước mơ, và của những hạnh phúc.

Ganbare! (Cố lên!)

Đinh Hải Đăng

Thức Dậy Và Tỏa Sáng

Đinh Hải Đăng

Thức dậy và tỏa sáng.

6am. Bạn với tay tới chiếc đồng hồ báo thức nhưng giọng nói trong đầu bạn bắt đầu thì thầm rằng trời vẫn còn sớm quá, quá tối, và lạnh quá. Hãy ở lại ngủ tiếp đi.

Những cơ bắp nhức mỏi của bạn như đang muốn tạo phản. Chúng giả vờ như không nghe thấy bộ não đang yêu cầu chúng phải di chuyển.

Cả ngàn giọng nói đồng lòng hét lên rằng bạn hãy nhấn nút hoãn báo thức và quay trở lại vùng đất của những giấc mơ đi. Nhưng bạn quyết tâm không lắng nghe ý kiến của chúng.

Giọng nói mà bạn lựa chọn nghe theo là giọng nói của sự thách thức.

Giọng nói ấy nhắc bạn nhớ lý do vì sao bạn lại đặt đồng hồ báo thức.

Vậy thì, hãy ngồi dậy, đặt chân xuống sàn nhà, và đừng quay đầu lại vì bạn còn có việc phải làm.

Chào mừng bạn đến với Trận Chiến!

Mỗi ngày là gì nếu không phải là một chuỗi những mâu thuẫn giữa con đường chẳng mấy ai đi và con đường dễ dàng?

Mười ngàn dòng chảy tủa ra như một con sông lớn trước mặt bạn. Mỗi dòng chảy hứa hẹn một con đường ít thử thách nhất.

Vấn đề là, bạn đang đi ngược dòng chảy.

Và khi bạn lựa chọn con đường đó, khi bạn quyết định từ chối làm những điều thoải mái, an toàn và những điều mà người đời vẫn gọi là “lẽ thường tình”, đó chỉ mới là sự khởi đầu.

Bắt đầu từ đây, con đường của bạn không dễ dàng đi mà chỉ có thể gập ghềnh hơn.

Vậy nên hãy đảm bảo rằng đây là điều bạn muốn.

Bởi vì con đường dễ dàng luôn luôn ở đó, sẵn sàng để cuốn trôi bạn, tất cả những gì bạn cần là thả mình theo dòng chảy ấy.

Nhưng bạn sẽ không chọn con đường đó, đúng không?

Mỗi bước đi, sẽ là một lựa chọn phải đưa ra.

Bây giờ bạn đã đi trên con đường mình lựa chọn.

Nhưng đây không phải là lúc bạn quan tâm mình đã đi xa đến mức nào.

Bạn đang bước vào một cuộc chiến với một đối thủ mà bạn không nhìn thấy được.

Ồ nhưng bạn có thể cảm thấy hắn bên cạnh, đúng không?

Bạn cảm thấy hơi thở của hắn phà ra sau cổ mình.

Bạn biết hắn là ai không?

Chính là bạn đấy…

Nỗi sợ hãi, sự nghi ngờ và lo lắng của bạn đang chuẩn bị bắn cho bạn tan tác.

Nhưng đừng đánh mất niềm tin.

Có thể chúng không dễ bị đánh gục, nhưng chúng không phải là bất khả chiến bại.

Hãy nhớ đây là Trận Chiến!

Đây là Trận Tử Chiến giữa bạn và tâm trí, giữa cơ thể bạn và con ác quỷ đang thầm thì với bạn rằng đây chỉ là một trò chơi mà thôi, đây chỉ là một sự lãng phí thời gian, và đối thủ của bạn mạnh hơn bạn rất nhiều.

Hãy nhấn chìm giọng nói nghi ngờ ấy với nhịp đập mạnh mẽ của trái tim bạn.

Hãy đốt cháy sự nghi ngờ với ngọn lửa đam mê trong lòng bạn.

Hãy nhớ lại bạn đang chiến đấu vì điều gì?

Và đừng bao giờ quên con ác quỷ đang lẩn trốn bên trong bạn.

Chỉ cần một sai lầm nhỏ, nó sẽ ngay lập tức bắt lấy ngay.

Nó liên tục tìm kiếm nơi yếu nhất trong bộ giáp của bạn.

Nơi đó chính là chỗ mà bạn đã quên chuẩn bị đó.

Vậy câu hỏi ở đây là: “Đây là toàn bộ khả năng của bạn rồi ư?”, “Bạn có chắc không?”

Và nếu câu trả lời của bạn là “Chắc”. Rằng bạn đã chuẩn bị mọi thứ có thể để chuẩn bị cho trận chiến, THÌ đã đến lúc bạn tiến lên và can đảm đối diện đối thủ của bạn, kẻ thù đến từ bên trong bạn.

Hãy tiến vào lãnh thổ của hắn.

Bạn là con sư tử trong một đàn sư tử.

Tất cả đều đang săn cùng một con mồi với một niềm khao khát rằng chỉ có CHIẾN THẮNG mới là thứ duy nhất giúp bạn tồn tại.

Vậy nên hãy tin vào giọng nói đang nói với bạn rằng: “Bạn CÓ THỂ chạy nhanh hơn một chút nữa” và bạn “CÓ THỂ ném mạnh hơn một chút nữa” và bạn “CÓ THỂ lặn sâu hơn một chút nữa và đối với bạn, quy luật của vật lý không áp dụng cho bạn.

Sự may mắn chỉ là lời ước nguyện của những kẻ tin rằng hắn ta có thể chiến thắng nhờ ngẫu nhiên.

Mồ hôi, mặt khác, chỉ dành cho những kẻ biết rằng đó là một sự lựa chọn.

Vậy, hãy quyết định ngay bây giờ, bởi vì số phận không chờ đợi bất kỳ ai.

Và khi thời khắc của bạn đã đến, và một ngàn giọng nói đang cố nói với bạn rằng bạn chưa sẵn sàng, thay vào đó, hãy lắng nghe một giọng nói đơn độc trong đó. Giọng nói ấy đang nói với bạn rằng: “Bạn đã sẵn sàng. Bạn đã chuẩn bị đối mặt. Tất cả bây giờ là phụ thuộc vào bạn!”

Vậy thì, hãy thức dậy và tỏa sáng.

Dịch và biên tập từ video Rise and Shine bởi Đinh Hải Đăng

8 Nguyên Tắc Cơ Bản Để Viết Email Chuyên Nghiệp

Kỹ năng giao tiếp qua email là một trong những kĩ năng rất quan trọng khi đi làm. Đáng tiếc, thời sinh viên ta hiếm khi được học kỹ năng này hoặc nếu có cũng không thực sự nhuần nhuyễn (một phần vì ta thường chỉ giao tiếp với bạn bè và ít khi trao đổi email chuyên nghiệp). Do đó, ta phải tự học hỏi và rút ra kinh nghiệm trong quá trình đi làm. Trong bài viết này, mình xin chia sẻ với các bạn một số nguyên tắc căn bản về cách viết email chuyên nghiệp.

1. Email luôn phải có tiêu đề

Tiêu đề của email phải rõ ràng, và nêu rõ chủ đề chính của email đó. Ví dụ:

Rõ ràng: V/v thay đổi chiến lược kinh doanh năm 2017

Không rõ ràng: Chiến lược kinh doanh

Chúng ta không nên và không bao giờ được gửi một email mà không có tiêu đề, điều đó thể hiện sự thiếu chuyên nghiệp trong việc giao tiếp. Ngoài ra, tránh gửi những email có tiêu đề theo kiểu chung chung như: Gấp!, Quan trọng cần đọc ngay, Gửi anh/em/chị,…

Nếu bạn muốn thể hiện tính chất của email đó, bạn có thể dùng cú pháp sau: [Tình trạng] Tiêu đề email

Ví dụ: [Quan trọng] Chiến lược kinh doanh năm 2017

Như vậy thì người nhận email sẽ biết ngay tình trạng email này và sẽ quyết định là có nên đọc ngay bây giờ không, hay nên dành lúc có nhiều thời gian sẽ đọc kỹ hơn.

2. Trình bày gọn gàng và đầy đủ

Thông thường, một email bao gồm 3 thành phần:

  • Lời chào
  • Nội dung chính
  • Lời chúc/lời cảm ơn và ký tên

Ví dụ:

Hi Anh/Chị [tên],

Nội dung chính 1

Nội dung chính 2

Trân trọng/Thân mến,

Hải Đăng

Một số lưu ý:

a. Với lời chào bạn cần nêu rõ là chào ai? Nếu giả sử trong email bạn có bao gồm nhiều hơn một người thì có thể là “Chào mọi người”. Trong trường hợp có nhiều người và mỗi người bạn muốn nói một thông điệp thì bạn có thể viết như sau:

Hi anh Đăng,

Nội dung chính

Hi anh Phát,

Nội dung chính

Em cảm ơn hai anh,

Bích Tuyền

b. Với nội dung chính, bạn không nên viết thành một “đoạn” lớn mà nên cách dòng ra thành những ý nhỏ. Mỗi đoạn là một ý để truyền tải suy nghĩ của bạn tốt hơn cũng như giúp người đọc nắm thông tin tốt hơn.

c. Luôn luôn dành thời gian dò lại để tránh sai lỗi chính tả, sai lỗi bỏ dấu chấm, phẩy căn bản. Để biết thêm về nguyên tắc sử dụng dấu câu, các bạn có thể tìm kiếm trên mạng.

3. Viết sao cho dễ hiểu nhất

Trước giờ đi làm Đăng vẫn luôn tâm niệm: “Việc của mình là làm cho việc của sếp mình dễ dàng hơn.” Tương tự, các bạn cũng có thể suy nghĩ: “Việc của mình là làm cho việc của đồng đội mình dễ dàng hơn.”

Nghĩa là khi viết email, các bạn hãy luôn suy nghĩ liệu email mình viết đã đủ thông tin để người đối diện hiểu hay chưa? Bạn có thể cân nhắc một số yếu tố sau đây:

  • Người sẽ nhận email có xu hướng N hay S (2 xu hướng trong phân loại tính cách MBTI. Nếu bạn chưa rõ, mời tham khảo khóa học Biết Người Biết Ta Với MBTI)? Người có xu hướng S chắc chắn sẽ thích đọc một cái email rõ ràng, cụ thể, chi tiết, có số liệu, có hướng giải quyết cụ thể. Người có xu hướng N cần đọc một email mà nó phải đi thẳng vào vấn đề chính, tránh vòng vo tam quốc dài dòng.
  • Người nhận email đã nắm được các thông tin trước đó chưa? Ví dụ như bạn T muốn nhờ chị H ở phòng Xuất bản hỗ trợ biên tập nội dung dịch thuật thì phải viết rõ mong muốn của mình, lý do tại sao lại nhờ phòng Xuất bản, hướng giải pháp là gì… vì trước đó chị H không nắm đầy đủ thông tin mà chỉ nắm sơ bộ mà thôi (vì hai phòng ban khác nhau). Khi ta viết rõ ra như vậy, người nhận email sẽ rất dễ ra quyết định và sẽ đẩy nhanh được tiến độ công việc.
  • Trình bày qua email liệu có trực quan hơn một hình thức khác hay không? Đôi khi email không giải quyết được hết các nhu cầu giao tiếp của mình nên các bạn có thể cân nhắc đính kèm file word, excel, power point… tùy bạn. Miễn sao người kia hiểu vấn đề dễ dàng hơn là được.

Ví dụ về một email chưa đạt chuẩn:

Bạn có thể thấy, email trên sai cấu trúc, mắc lỗi viết hoa/viết thường, không đề cập đủ thông tin chi tiết về những gì T đã làm và những gì cần chị H hỗ trợ.

Còn đây là email đã được viết lại cho đúng chuẩn:

4. “Keep everyone in the loop”

Đây là một thuật ngữ trong kinh doanh nói về việc bạn cần phải đảm bảo những người có liên quan được nắm các thông tin cần thiết. Chúng ta có tính năng CC để làm chuyện này. Vậy nên khi gửi email, các bạn phải cân nhắc rằng ngoài những người mình dự định gửi thì có ai cần nắm thông tin này nữa không?

Ví dụ: T nhờ chị H hỗ trợ biên tập nhưng vẫn CC cho sếp của T để sếp nắm tình hình.

5. Dùng email khi cần trao đổi thông tin quan trọng

Chúng ta có nhiều kênh giao tiếp khác nhau như Slack, Skype, nói trực tiếp… Tuy nhiên, với những thông tin quan trọng thì bắt buộc các bạn phải gửi bằng email. Lý do là để tránh sự thất lạc thông tin và dễ dàng hơn trong việc tra cứu thông tin.

Các bạn không nên dùng các ứng dụng chat trực tuyến như Slack, Skype, v.v… để gửi các thông tin quan trọng. Có nhiều lý do khác nhau như ứng dụng sẽ tự động xóa tin khi đạt giới hạn, người nhận thông tin có thể không thường xuyên kiểm tra những ứng dụng này… Cách tốt nhất là bạn nên giao tiếp các thông tin quan trọng qua email.

6. Nhẹ nhàng nhắc nhở người nhận mail

Tùy vào trách nhiệm và bổn phận mà mật độ xử lý email của một người sẽ rất khác nhau. Do đó, thông thường các bạn nên để cho người nhận một khoảng thời gian ít nhất là 24 giờ để xử lý thông tin. Trong trường hợp lâu quá không thấy trả lời, bạn có thể email lại và hỏi họ có nhận được email của bạn hay không. Đây là một cách nhắc nhở rất nhẹ nhàng.

Tuy nhiên, trong trường hợp cần trao đổi gấp một thông tin và không thể chờ đợi lâu thì bạn nên liên hệ trực tiếp với người nhận (qua điện thoại, nói trực tiếp) để công việc được giải quyết nhanh nhất có thể.

7. “Reply all” nếu có

Khi một email có nhiều người cùng nhận, bạn cần phải reply all để tất cả mọi người cùng nắm thông tin. Tránh thói quen chỉ nhấn reply mà thôi.

Tuy nhiên, rất có thể trong công việc, bạn sẽ phải chuyển tiếp khá nhiều email giữa các đồng nghiệp. Và chắc chắn rằng chẳng một ai (kể cả bạn) muốn nhận một lúc 20 email “xếp lớp” với nhau (do đã chuyển tiếp nhiều người). Chính vì thế, hãy chân nhắc khi sử dụng nút “Reply All” nhằm tránh gửi email đến những người không liên quan.

8. Thông báo mình đã nhận được email

Khi một người gửi email cho bạn, nếu bạn thấy rằng mình có thể trả lời được ngay trong vòng 1 tiếng đồng hồ thì hãy dành thời gian trả lời luôn. Trong trường hợp bạn thấy quá bận và có thể xử lý email này sau thì hãy gửi cho người đó một email nói rằng bạn đã nhận được email và sẽ sắp xếp hồi âm trong khoảng thời gian nào để họ không sốt ruột.

Đây là một vài nguyên tắc cơ bản nhất của việc giao tiếp qua email mà tất cả những ai đi làm cần phải nắm. Hy vọng những chia sẻ này giúp ích cho các bạn trong công việc.

Thân mến,
Hải Đăng

Đời Sống Là Một Củ Hành

Đinh Hải Đăng

Nguồn: Đọt Chuối Non

Chào các bạn,

Life is like an onion: You peel it off one layer at a time, and sometimes you weep
(anonymous)

Đời sống là một củ hành: Bạn xé bỏ các lớp hành, mỗi lần một lớp, và đôi khi bạn chảy nước mắt.

Mỗi chúng ta cũng vậy, chúng ta có những lớp vỏ khô hư bên ngoài phải được xé bỏ để có thể đến phần tinh túy trắng tuơi ngọt ngào bên trong. Nhưng lớp vỏ mới trắng tươi ngọt ngào sẽ thành khô cứng theo thời gian và ta lại phải lột bỏ để đến được bên trong tươi ngọt. Tiến trình tinh khiết hóa của chúng ta là thế. Luôn luôn phải tinh khiết hóa mình. Và mỗi lần lột vỏ có thể là một lần rơi nước mắt.

Chẳng có cách nào làm cho cơ thể mạnh mẽ mà không phải thể dục thể thao đau nhức mọi cơ bắp. Hầu như tất cả mọi bài học sống ta học được đều làm ta đau nhức. Sự thật là mình chưa bao giờ học được bài học nào mà không đau nhức. Học toán một lúc là nhức đầu, học tiếng Anh nhớ các luật văn phạm và các từ rất mệt, học đàn thì tê buốt các ngón tay, học võ thì lâu lâu có thương tích… Và học làm người thì khỏi nói, hầu như chẳng có môn học nào trên đời làm ta phải khóc, ngọai trừ môn học làm người.

Thật sự là bây giờ, nhìn lại đời mình, với những thời buổi đau nhức đầy nước mắt, trầm uất và tuyệt vọng, mình vẫn luôn cảm thấy ngạc nhiên và kỳ lạ, vì sao Thượng đế lại đãi ngộ mình đến mức cho mình hết bài học này đến bài học kia liên tục bao nhiêu năm, để mình có thể học hỏi và trưởng thành thường trực và nhanh chóng thế này (dù rằng đã có hơn một lần, mình đã tuyệt vọng đến mức mắng mỏ Thương đế quá unfair đối với mình. Đau quá thì cũng điên cái đầu và thành si mê!). Thật sự là mình rất cảm tạ Thượng đế đã luôn luôn huấn luyện mình liên tục, mình muốn nghỉ cũng không được.

Người Việt ta có từ “chịu khó”. Chịu khó học tập nhé cháu. Anh chịu khó giữ gìn sức khỏe nhé. Em chịu khó chút nữa đi, chỉ còn hai năm là em ra trường rồi… Tất cả mọi tiến trình tinh luyện (refining) đều “khó” (hard, difficult, painful) mà ta phải “chịu” (endure, accept, like).

Cho nên các bạn, hãy chịu khó làm gương tư duy tích cực cho đời sống này. Mỗi người chúng ta cần có cái nhìn chính xác về vị trí của mình trong đời sống này. Một ngọn đèn đang cháy sáng thì tự nhiên là xua đuổi bóng tối và làm cho không gian quanh nó sáng lên. Bản chất của đèn là thế. Đèn không cần phải cố làm sáng không gian, đèn sáng thì không gian sáng, chẳng cần phải cố.

Không gian sống của ta, phường khóm của ta, trường học của ta, thành phố của ta, quốc gia của ta… đương nhiên là phải sáng lên một chút nếu chính ta đang sáng. Cho nên khi ta thực hành tư duy tích cực cho chính ta, ta đương nhiên mang một chút ánh sáng đến cho đất nước. Liên hệ chặt chẽ giữa ta và đất nước của ta luôn luôn có đó, và dù ta đang làm gì, ta cũng không nên quên liên hệ đó.

Cho nên nếu bạn đã một lần tự hỏi “Tôi sẽ làm được gì cho đất nước tôi ?” và bạn đang thực hành tư duy tích cực, thì đương nhiên là bạn đã thấy được câu trả lời “Tôi mang ánh sáng tích cực đến cho đất nước tôi”. Và câu trả lời đó, qua thời gian, sẽ đẻ ra nhiều câu trả lời chi tiết khác, như là “Tôi sẽ dạy trẻ em thành người hữu dụng”, “Tôi sẽ là một bác sĩ cho đời”, “Tôi sẽ là một doanh nhân tốt cho đất nước”…

Chúc các bạn một ngày tích cực.
Mến,
Hoành

© copyright 2011
Trần Đình Hoành
Permitted for non-commercial use

Phỏng Vấn Tuyển Việc

Đinh Hải Đăng

Nguồn: Đọt Chuối Non

Chào các bạn,

Phỏng vấn tuyển việc, job interview trong tiếng Anh, là cuộc gặp giữa đại diện công ty và người đang tìm việc. (Nhiều người dịch là phỏng vấn tuyển nhân viên, nhưng cách dịch đó quá một chiều). Đến bước này là thư tìm việc của bạn đã qua khỏi vòng loại đầu tiên, nói theo kiểu Mỹ, là một danh sách dài gồm nhiều đơn tìm việc gởi vào công ty đã được shortlisted (thu ngắn lại) và bạn đang nằm trong shortlist (danh sách ngắn). Thông thường phỏng vấn là giai đoạn cuối cùng. Tuy nhiên cho những chức vị quan trọng, có thể có đến 2 hay 3 vòng phỏng vấn, mỗi vòng là một cuộc thu ngắn (shortlisting). Trong bài này chúng ta sẽ nói đến các phương cách chuẩn bị cho một cuộc phỏng vấn.

1. Nghiên cứu thông tin

Đến lúc này thì có lẽ bạn đã khảo sát một tí về công ty trong giai đoạn gởi thư tìm việc. Việc đầu tiên cho việc phỏng vấn là nghiên cứu một thêm một tí về công ty. Chỉ cần Google một tí trên Internet là có khối thông tin. Nhớ một ít chi tiết, để khi phỏng vấn không lớ ngớ như Bác Ngố lên thành.

2. Khảo sát thêm về người sẽ phỏng vấn mình.

Thông thường là cả hai người–giám đốc nhân viên và giám đốc của phòng mình sẽ làm việc (ví dụ, giám đốc IT). Nhưng đôi khi chỉ có một trong hai người này. Tuy vậy, cứ chuẩn bị cho cả 2 người cho chắc ăn. Việc “chuẩn bị” này nên lồng vào việc “tạo dây liên hệ” với công ty theo tiến trình sau đây:

• Gọi vào công ty, nói chuyện với người đã báo tin cho bạn về cuộc phỏng vấn (thường là giám đốc nhân viên, hay trợ lý của bà ta). Đại khái nói ý này: “Em tên là XYZ. Em mới nhân được thơ báo tin phỏng vấn của cô. Em rất vui. Em gọi vào để cám ơn. Và để xác nhận với cô là em sẽ có mặt đúng 2 giờ chiều ngày … như thơ cô báo.”

Cú điện thoại này của bạn thực ra là một cuộc phỏng vấn rồi đó; nhưng cuộc này bạn nắm phần chủ động 100%. (Các bạn nên ghi nhớ các “tư tưởng chiến lược” trong ví dụ này nhé. Vì đây là phương cách giao tiếp thương mãi chung, không phải chỉ cho phỏng vấn tìm việc).

Xin chú ý, trong thí dụ này mình dùng cách xưng hô cô và em, cách xưng hô thân mật và lễ độ của người Việt. Nếu bạn xưng hô “bà” và “tôi”, nhất định là không có việc. Nếu xưng hô bà và em, cơ hội tăng một tí, xưng hô cô và em lại tăng thêm một tí nữa.

Nhưng giả sử nói chuyện với cô thư ký của bà ta thì sao? Nếu cô ấy nhỏ hơn mình vài tuổi thôi, chớ có kêu cô ấy bằng em, nếu cô này hay tự ái vặt, tìm cách rĩ tai bà chủ, thì hỏng cả việc của mình. Cứ kêu là chị, cách xưng hô trong đại học và giới trí thức. Xưng là mình hay là gì đó. “Tôi” là từ lạnh lùng nhất trong ngôn ngữ Việt. Lễ độ và dễ thương với mấy cô thư ký. Các cô ấy phải là đồng minh của mình thì việc mới thành.

Hỏi cô: “Cô có thể cho em biết cô hay là ai sẽ phỏng vấn em để em chuẩn bị tinh thần.” Câu hỏi này nhằm nhiều mục đích. Thứ nhất, để mình biết cách chuẩn bị. Thứ hai, để cô biết là mình rất quan tâm đến cuộc phỏng vấn, như vậy là mình rất quan tâm đến công việc. Thứ ba, để nói một cách rất tế nhị là “Cô ơi, em hơi run. Cô giúp em.” Nói như vậy, nhưng thực ra không nói vậy, cho nên không tỏ ra vẻ yếu ớt. Ngược lại, nó tỏ ra vẻ mình rất quan tâm đến công việc. Lưu ý, trong câu hỏi này mình nói “cô hay là ai”; đừng bỏ cô ra ngoài câu nói.

Hỏi thêm: “Cô ơi. Trong cuộc phỏng vấn em nên xưng hô với cô và với ông giám đốc IT như thế nào ?” Câu này vừa để cho mình biết cách xưng hô hay nhất, vừa để cô thành đồng minh giúp mình.

Nếu nói chuyện với cô thư ký, thì cũng hỏi như vậy, và nhớ là phải rất dịu dàng lễ độ với các cô thư ký, vì các cô ấy thường nhiều tự ái hơn là bà chủ.

Đừng nên nói quá lâu và quá nhiều trong cuộc điện đàm này.

• Sau đó, gởi vào một lá thơ để “cám ơn cô đã báo tin phỏng vấn”, và cám ơn việc “cô đã nói chuyện với em trong điện thoại hôm nay,” và “như em đã nói, em sẽ có mặt hôm ấy.”

Gởi thêm một email với nội dung tương tự. Trong email nhớ nhắc là mình cũng có gởi một lá thơ thường. Muc đích của email là vận tốc. Mục đích của thơ thường là để nó có dịp nằm chình ình trên bàn cô. Mục đích của cả hai là “tạo liên hệ” với công ty.

Tức là đến lúc này mình đã có bốn liên hệ với công ty: Thơ xin việc, cú điện thoại, email, và thơ thường. Ba liên hệ sau cùng là giữa mình và người sẽ phỏng vấn mình.

Đừng text vào điện thoại di động (nếu bạn biết số). Texting là dành riêng cho việc riêng thôi.

• Google để tìm thêm thông tin về những người sẽ phỏng vấn mình.

3. Đến ngày phỏng vấn:

• Ăn uống cái gì đó cho tỉnh táo trước khi đi. Cách ăn mặc thì có lẽ các bạn đã rành hết rồi.

• Đến trước khoảng 10 hay 15 phút để làm quen với không khí, và may ra thì có dịp nói chuyện một tí với cô thư ký.

• Mang theo một tập tài liệu, gồm vài resume của bạn (phòng khi cô làm lạc trong đống hồ sơ của cô rồi, và vài tài liệu về công ty). Điều quan trọng là trên tay có cầm cái gì thì cũng làm cho mình thoải mái hơn là thấy hai cái tay quá thừa thải.

• Chuẩn bị tinh thần: Đừng nghĩ rằng đây là một cuộc khảo thí. Cứ xem đây là môt cuộc nói chuyện với vài người bạn mới. Nếu không được việc làm, ít ra mình cũng biết thêm được hai người quan trọng. Biết đâu mai mốt lại gặp nhau trong một trường hợp khác. Dù không được việc, ít ra cũng có hai người có cảm tình với mình rất nhiều.

Cũng cần nhớ rằng, đây vừa là cơ hội để công ty biết thêm về mình, vừa là cơ hội để mình biết thêm về công ty. Chuẩn bị một số câu hỏi để hỏi về công ty. Đây là đường hai chiều, công ty chọn mình và mình chọn công ty, chứ không nhất thiết là đường một chiều của người “xin” việc. Và người phỏng vấn mình cũng cố làm cho mình thích họ, chứ không phải chỉ có mình cố gắng một chiều.

4. Lúc vào phỏng vấn:

• Nếu cô đưa tay ra bắt, thì bắt tay một cách chắc chắn, tự tin.

• Đợi mời ngồi rồi hãy ngồi. Tốt hơn là không nên ngồi trước.

• Nếu cô mời trà hay cà phê, thì cứ xin một ly. Đây là nghĩa là “Vâng, em cám ơn ly trà của cô.” Từ chối lời mời thường là việc không tốt. Nhưng nếu cô quên mời, thì đừng nên tự hỏi.

• Chủ động nói trước bằng một vài nhận xét tốt, như “Cửa sổ này của cô nhìn ra ngoài đẹp quá, em rất thích”, hay “Em thích bức tranh này quá”, hay “Cô thích nhạc cổ điển sao?” (nếu cô đang mở nhạc cổ điển), hay “Đấy là ảnh của con gái cô sao?”

• Lực chọn cách ngồi thoải mái nhất cho mình. Ngồi thẳng lưng, tréo chân, hay tay để trên đùi (gần đầu gối) là cách ngồi trung tính và thoải mái nhất. Ngồi hay chân sát vào nhau cũng được. Tuy nhiên thế ngồi này, nếu không thẳng lưng thì nhìn rất khúm núm. Hơn nữa, nếu ghế hơi cao thì rất phiền. Khi ngồi, hoặc thẳng lưng hoặc hơi hướng đến phía trước. Đừng dựa hẳn vào lưng ghế.

• Lúc cô nói, thì thỉnh thoảng gật đầu. Đến lúc quan trọng thì chồm người đến phía trước một tí, nhìn thẳng mặt cô, để lắng nghe.

• Lúc trả lời câu hỏi thì tuyệt đối không nói câu nào tiêu cực như là không thích việc đang làm, không thích công ty đang làm, v.v… Đổi thành, “Công ty này của cô lớn hơn và có nhiều cơ hội cho em tiến hơn” hay “Em đang làm hãng xe hơi, nhưng em từ lâu lại rất thích IT. Em nghĩ là tương lai thế giới nằm trong IT, nên em muốn vào công ty IT của cô.” (Chúng ta sẽ bàn thêm về các câu nói trong phỏng vấn trong một dịp khác).

• Nếu có dịp thì hỏi thêm về công ty, và dùng các dịp này để cho cô biết mình rành về công ty. Ví dụ: “Em đọc báo thấy công ty quý vừa rồi lời 2 triệu đô la, như vậy đợt tuyển này có phải là công ty bành trướng thêm không ạ?” hay “Thưa cô, nếu em được vào làm ở đây, và nếu em làm khá, thì trong 5 năm em có thể có những đường tiến nào trong công ty ?” Đây là câu để cô biết là ta chính chuyện đường dài với công ty.

• Tuyệt đối không nên hỏi chuyện tiền. Nếu cô hỏi: “Em muốn lương bao nhiêu?” Câu trả lời hay nhất là: “Em nghĩ là nếu cô tuyển em vào đương nhiên là cô biết em xứng đáng được bao nhiêu, em sẽ tin vào ý cô.” Vài quyển sách ở Mỹ nói chuyện trả giá ở đây, nhưng theo ý mình, đó là rất tồi và không hiệu quả.

• Nhưng nên hỏi về các quyền lợi khác như bảo hiểm.

• Không nên hỏi về vacation.

• Nếu cô hỏi đúng điều gì mình không biết thì cứ trả lời không biết một cách thành thật và tự tin. Ví dụ: “Thưa cô em chưa có dịp phải sử dụng C language, nhưng nếu cần học em có thể học rất nhanh. Em không lo về việc ấy. Em có rất nhiều kinh nghiệm về các ngôn ngữ lập trình khác rồi.” Chú ý: Câu này chấm dứt bằng một đoạn rất tích cực. Đừng có trả lời “Dạ em không biết” rồi ngưng tại đó luôn, nói thêm một cái gì rất tích cực.

5. Sau phỏng vấn

Phỏng vấn về viết ngay một email và một thơ thường, cám ơn. Sau đó, cứ vài ba bữa là gọi vào cô hỏi tin tức. Cho đến khi biết kết quả. Nếu không được việc, cũng nên gởi một cái thơ cám ơn, và nhắn “Hôm nào cô cần thêm người thì nhớ đến em.” Biết đâu 3 hôm nữa cô lại cần thêm ngưởi. Tất cả các lá thơ và các cú điện thoài này đền nhằm xây thêm liên hệ giữa mình và công ty (cô).

Trên đây là tóm tắt vài ý chính giúp các bạn khi vào phỏng vấn. Các vấn đề này nếu viết kỹ và dài dòng thì thành một quyển sách. Chúng ta sẽ cứ nói từ từ ở đây, trên blog này. Bốn điều quan trọng cần ghi nhớ trong bài này là: Thứ nhất, tích cực trong tư duy và cách nói chuyện. Thứ hai, chuẩn bị. Thứ ba, luôn luôn chủ động. Thứ tư, xây dựng quan hệ—nếu không được công việc, cũng được quan hệ. Thực ra, nếu bạn suy nghĩ kỹ thì công việc là chuyện tức thì, quan hệ là chuyện lâu dài. Nếu được cả hai thì càng tốt, nhưng nếu không được cái tức thì, ít ra mình cũng xây dựng được cái lâu dài.

Chúc các bạn nhiều may mắn.

Mến,

Hoành

Stumble It!

© Copyright 2009, TDH
Licensed for non-commercial use

Đọc Sách

Đinh Hải Đăng

Nguồn: Đọt Chuối Non

Chào các bạn,

Có lẽ tất cả chúng ta đều quen nghe ca tụng đọc sách, khuyến khích nhau đọc sách, giới thiệu sách hay cho nhau đọc. Và mình biết nhiều người tự hào là đã đọc được nhiều sách.

Nhưng kinh nghiệm mình cho thấy, kiến thức không đến do đọc nhiều. Kiến thức đến bằng hai điều:

– Đọc kỹ: Đọc một quyển cho kỹ, bạn sẽ hiểu được 10 quyển khác. Ví dụ: Nếu bạn đọc cuốn Economics của Paul Samuelson chầm chậm để hiểu mọi thứ trong đó, các bạn có thể liếc qua mục lục của các cuốn Kinh tế học khác, để biết có nơi nào bạn cần liếc qua một chút xem có gì hay không. Chẳng cần đọc thêm nhiều cuốn.

Không phải là đọc nhiều, mà là đọc kỹ.

– Rất nhiều sách là để thực hành: sách học làm người, sách phát triển bản thân, sách tâm linh… Có hằng chục ngàn cuốn sách loại này. Lựa một cuốn dễ hiểu, thực hành mọi điều trong đó nghiêm chỉnh, và chẳng cần đọc cả chục ngàn quyển khác.

Như là sách võ, bạn chỉ cần đọc một cuốn và tập theo cuốn đó. Đọc tới 50 cuốn sách võ mà không tập cuốn nào thì có ích gì, ngoại trừ ngồi bốc láo với thiên hạ.

Người đọc nhiều mà chẳng sâu sắc gì và chẳng hiểu gì thường dễ nhận ra chỉ bằng đọc một chút gì họ viết hay nghe một câu nói của họ – thuần túy lập lại ngôn ngữ từ trong sách, không có một chữ nào về hiểu biết hay kinh nghiệm riêng của họ để chứng tỏ họ hiểu gì.

Số người lảm nhảm lời đã học được từ sách hay kinh gì đó mà không hiểu gì, theo nhẩm tính của mình có đến từ 50 – 90% trên thế giới, tùy theo loại sách và tùy theo nền văn hóa quốc gia. Có thể nói là họ học từ chương theo kiểu ông bà ta học ngày trước: Quan quan thư cưu, tại hà chi châu, yểu điệu thục nữ, quân tử hảo cầu… (Kinh Thi).

Hay, Đạo khả đạo phi thường đạo, Danh khả danh phi thường danh, Vô danh thiên địa chi thủy, Hữu danh vạn vật chi mẫu… (Đạo đức Kinh)

Hay, Quán tự tại Bồ tát hành thâm bát nhã ba la mật đa thời, chiếu kiến ngũ uẩn giai không độ nhất thiết khổ ách, Xá lợi tử, sắc bất dị không không bất dị sắc, sắc tức thị không không tức thị sắc (Bát Nhã Tâm Kinh). Mình đã thấy rất nhiều Phật tử tụng Bát Nhã Tâm Kinh trong chùa, nhanh như ăn cướp, và hoàn toàn không hiểu đến một chữ. Hỏi họ bất kì câu gì về kinh họ cũng không biết.

Kinh Lạy Cha thì rất dễ hiểu, và thiên hạ đọc trong nhà thờ và ở nhà có lẽ một ngày mấy lần, nếu không là mấy mươi lần, nhưng “Xin cha tha nợ cho chúng con như chúng con cũng tha kẻ có nợ chúng con”, mấy người thực hành? Nhìn vào tác phong hiền hay dữ của họ, các bạn có thể biết. Hình như rất nhiều người trong thiên hạ không hiểu được câu này, dù có đọc bao nhiêu lần trong đời.

Hồi nhỏ mình cũng ham đọc nhiều sách và có nhiều sách vì nhiễm lời thiên hạ ca ngợi sách. Ngày nay kinh nghiệm đời nhiều, mình rút lại hai cách đọc sách giản dị: một là đọc kỹ (không phải đọc nhiều); hai là chuyện thực hành thì chỉ cần một cuốn (đôi khi chỉ cần một câu, như là “Yêu Thượng đế và yêu loài người vô giới hạn”) và thực hành nghiêm chỉnh.

Chúc các bạn có kiến thức thật.

Mến,

Hoành

© copyright 2016
Trần Đình Hoành
Permitted for non-commercial use
www.dotchuoinon.com

 

Quyết Định Của Con Tim

Đinh Hải Đăng

Nguồn: Đọt Chuối Non

Chào các bạn,

Khi ta phải làm một quyết định rất khó khăn trong lòng—ví dụ, ly dị hay không—các tư vấn tâm lý hay tư vấn gia đình thường khuyên chúng ta làm hai danh sánh—lợi và hại—cho mỗi quyết định có thể–ly dị, ly thân, không làm gì hết—rồi so sánh lợi hại trong mỗi đường, cuối cùng chọn quyết định ta thấy là có lợi nhất.

Chẳng biết là có ai bán chương trình computer cho các cặp vợ chồng không? Nếu đã làm danh sách cách này thì chắc dùng computer thì nhanh hơn. Trả lời xong xuôi, ấn nút, máy bảo “Gài số zde ngay lập tức!” Hôm sau bèn lên tòa nộp đơn ly dị.

Các quí vị cố vấn kiểu này chắc là chưa bao giờ biết yêu, chưa bao giờ có kinh nghiệm khó khăn gì trong gia đình. Cách đây lâu lắm rồi, mình có đọc một bài viết của một chị là tư vấn gia đình cả 20 năm. Đùng một cái, chồng chị bỏ chị đi theo người khác, đứa con gái trở thành lêu lỏng, nói gì làm gì cũng không nghe. Chị trở thành tuyệt vọng và mất tự tin hoàn toàn. “Hóa ra cả 20 năm tôi cứ tưởng là tôi biết, và tôi cố vấn cho đủ mọi hạng người về mọi vấn đề gia đình. Bây giờ đụng chuyện tôi mới biết là tôi không biết gì hết, và cả 20 năm tôi chỉ toàn nói dóc.”

Đúng như thế. Các vấn đề tình cảm không có công thức. Rất nhiều người đã từng chống lại mẹ cha họ hàng bạn bè, chống lại cả xã hội, chối bỏ cả tương lai vinh hoa phú quí, để chỉ chạy theo tiếng gọi của con tim. Làm bản quyết toán thì bên bị “mất” có đến cả hàng trăm món, bên “được” chỉ có một chữ “Nàng.” Tất cả mọi người đều nói là phải bỏ Nàng chọn các thứ kia. Nhưng, sự thực là các chuyện tình Romeo và Juliette vẫn xảy ra thường xuyên ngày nay. Đâu có hiếm. Và báo chí và các nhà văn thích ca ngợi các cuộc tình vượt biên giới như thế.

Thực ra, con tim của ta làm quyết đinh, chứ đầu óc không làm quyết định. Đầu óc (lý luận) chỉ là tên lính “vâng dạ” chạy theo con tim mà thôi. Trong ví dụ trên, trong bản quyết toán, nếu bên cột phải, con tim của chàng yêu Nàng chưa đủ mạnh và, bên cột trái, chàng yêu hằng trăm thứ khác rất mạnh, thì con tim chàng bèn chọn các thứ này và bỏ Nàng. Và chàng nói, “Theo bảng quyết toán này thì bỏ Nàng là hợp lý,” coi như đó là một quyết định do luận l‎ý. Nhưng thực ra, ta thấy đó là qu‎yết định của con tim, theo ý thích của con tim, rồi sau đó dùng “l‎ý luận” của bảng quyết toán để “hùa theo” con tim mà thôi.

Ngược lại, nếu chàng yêu Nàng như Romeo yêu Juliette, thì chàng chọn Nàng và bỏ tất cả mọi thứ. Rồi chàng lại l‎ý luận, “Cuộc đời còn nghĩa l‎ý gì nếu không có Nàng. Chọn Nàng là hợp lý.”

L‎ý luận chỉ cho input (đầu vào), gồm các dữ kiện (facts) và vài suy nghĩ (thinking). Nhưng lý‎ luận không bao giờ làm quyết định. Con tim làm quyết định, và lý luận chỉ “vâng dạ” theo con tim. Đây là qui tắc làm quyết định của con người. Computer không làm quyết định kiểu này được, vì computer không có con tim.

Mà con tim của mỗi người có một cách xúc cảm hoàn toàn khác nhau. Hai người có thể có hai quyết định hoàn toàn khác nhau trong cùng một hoàn cảnh. Ví dụ: Đi đường này thì rất bận rộn và mệt, nhưng sẽ có nhiều tiền. Đi đường kia thì phè nhưng sẽ có ít‎ tiền. Người thích tiền, chọn đường đầu. Người thích nhàn, chọn đường sau. Và đường nào cũng đúng.

Vì vậy, mỗi khi bạn ta có vấn đề tình cảm, ta chỉ có thể an ủi và hỗ trợ, và có thể cho một tí cố vấn tổng quát, nhưng thực sự là không thể cố vấn chi tiết được. Con tim của một người chỉ người ấy thực sự biết. Và khi ta có vấn đề, cũng không ai có thể cố vấn chi tiết cho ta được. Vì vậy, cảm giác cô đơn thường rất cao khi ta có vấn đề tình cảm khó khăn.

Hơn nữa, tình cảm thì không rõ ràng như luận lý, mà như là một dòng sông tuôn trào mọi ngõ ngách—vừa yêu, vừa đau, vừa thương, vừa hận…–cho nên tình cảm, dù rất mãnh liệt, hay có tính lờ mờ. Vì vậy, quyết định tình cảm khó khăn và nhức đầu hơn là tìm lời giải cho một bài toán.

Thêm vào đó, lo sợ về tương lai—điều gì sẽ xảy ra ngày mai—làm cho việc quyết định lại càng khó khăn, vì ta không biết quyết định hôm nay có tốt cho ngày mai không? Nhỡ quyết định sai thì sao? Nhất là khi quyết định hôm nay mang lại thay đổi lớn cho đời sống, ngày mai lại càng đáng sợ.

Nhưng, tương lai không nên là yếu tố quan trọng trong việc giải quyết một vấn đề hôm nay. Nhiều người hay nói “Lúc đó tôi cứ làm đại, thế mà thành.” “Làm đại” hay “làm liều” chỉ có nghĩa là quyết định mà không quan tâm đến tương lai. Và chúng ta làm thế rất thường. Thông thựờng là những người làm thế thì “làm đại, thế mà thành.” Đây không phải là do may mắn, nhưng nó chỉ có nghĩa là những người “làm đại” là những người tích cực và nhanh lẹ. Bất cứ việc gì đến trong tương lai, họ cũng xoay sở tốt, thế thôi. Tương lai lệ thuộc vào khả năng xoay sở liên tục của ta, chứ không lệ thuộc vào “quyết định lúc này đúng hay sai.”

Vì vậy, vấn đề hôm nay thường giản dị hơn rất nhiều, nếu ta bỏ đi yếu tố “ngày mai” trong đầu.

Vậy thì, điều gì làm cho ta thấy thoải mái nhất ngày hôm nay? Điều gì lòng ta muốn nhất ngày hôm nay? Giải quyết vấn đề theo hướng thoải mái nhất cho lòng ta. Kể cả chẳng giải quyết gì cả, nếu trong lòng chẳng muốn giải quyết gì hôm nay. Và đừng lo cho ngày mai hay ngày mốt, mỗi ngày đến, trong lòng ta sẽ nói cho ta biết nên làm gì cho ngày đó.

Đó chính là sống Lúc Này Ở Đây. Sống với “the NOW and THEN.”

Làm quyết định như thế là sống gần gũi với quả tim của mình. Nó đòi hỏi mình tĩnh lặng để nghe tiếng nói của con tim mỗi ngày. Để theo đó mà quyết định trong ngày.

Và sống với con tim của mình chính là sống với mình, sống cho mình.

Tĩnh lặng để nghe con tim của mình, đòi hỏi mình phải… tĩnh lặng. Nghĩa là làm thế nào để đừng tức tối quá, đừng u buồn quá, đừng nhức nhối quá, đừng lo lắng quá… Dĩ nhiên là những cơn bão lòng đến thường xuyên, có thể là hơn một lần một ngày, không tránh được. Nhưng cơn bão nào thì cũng chỉ một lúc. Để tự nhiên nó sẽ đi qua. Và khi nó đã qua, đương nhiên là tâm ta có thể tĩnh lặng lại.

Dù sao đi nữa thì chỉ có một tiếng nói có giá trị cho mình, hãy lắng nghe nó: Tiếng nói của con tim.

Bên trên, chúng ta dùng ví dụ trở ngại về đời sống tình cảm lứa đôi, vì đây là loại ví dụ khó giải quyết nhất. Nhưng phương cách tư duy này cũng được dùng cho tất cả các quyết định khác—như học môn gì, làm nghề gì, có nên đi xa không, có nên đổi việc không… Con tim của ta thông minh hơn ta tưởng, hãy lắng nghe nó. Và nó sẽ không bao giờ phụ lòng ta.

Chúc các bạn một ngày vui.

Mến,

Hoành

© copyright TDH, 2009
http://www.dotchuoinnon.com
Permission for non-commercial use