Giới Thiệu Sách “Cứ Đi Để Lối Thành Đường”

Đinh Hải Đăng

Chào bạn,

Gần đây tôi được may mắn đọc một quyển sách rất hay, phải nói là cực kỳ hay. Tôi là một người đọc nhiều sách, nhưng phải nói quyển sách này đã mang lại cho tôi một cảm giác hân hoan khi đọc được một quyển sách hay mà từ lâu lắm rồi tôi chưa cảm nhận lại.

Quyển sách này được viết bởi chị Phoenix Ho, một chuyên gia trong lĩnh vực tư vấn định hướng sự nghiệp cho các bạn trẻ.

Tôi không giỏi về review sách nên cũng không biết phải nói sao để bạn hiểu được độ hay của nó.

Thôi thì chắc tôi chỉ kể cảm xúc của mình thôi, còn lựa chọn mua và đọc hay không là của bạn vậy. Hi vọng là bạn sẽ có duyên với quyển sách này.

Tôi vẫn còn nhớ rất rõ ngày hôm đó là một buổi sáng thứ 7. Hôm ấy là một ngày đặc biệt, vì tôi đã quyết định sẽ dành cả buổi sáng hôm ấy để thưởng thức quyển sách “Cứ đi để lối thành đường” của chị Phoenix.

Bình thường thì tôi hay ra ngồi ở Urban Station Q.10. Nhưng hôm nay, tôi muốn mình được yên tĩnh để đọc và ngấm sách nên đã chọn Yên Cafe.

Thông thường cuối tuần thì tôi vẫn sẽ hay làm việc. Nhưng hôm ấy tôi lại quyết định bỏ hết mọi thứ lại và cho phép mình đắm chìm vào sách.

Sách có tựa rất hay. Cứ đi để lối thành đường. Kèm theo bìa sách là hình ảnh một ngọn Hải Đăng với thân là một cây bút chì như ám chỉ rằng đường là do bạn vẽ ra, hãy can đảm đi theo ánh đèn và dùng bút chì để vẽ nên đời mình vậy.

Và hai tiếng buổi sáng hôm ấy là hai tiếng thay đổi hoàn toàn cuộc đời tôi.

Từng dòng, từng trang trong sách như đưa tôi trở về với tôi của quá khứ. Nó nhắc cho tôi nhớ lại con người thật của tôi và mơ ước của tôi ngày tôi còn học lớp 12. Nó nhắc cho tôi nhớ rằng tôi cần phải quay vào bên trong và lắng nghe chính mình. Lắng nghe xem cuộc đời này muốn tôi làm gì.

Đã có những lúc tôi chực khóc chỉ vì đọc những bức thư của các bạn gửi chị, tôi như thấy mình trong đó. Đã từng có một thời loay hoay, băn khoăn không biết đâu là đường đi đúng đắn. Không biết ngày mai mình sẽ ra sao.

Giọng văn của chị giản dị mà sao nó đẹp quá. Nó bình an quá. Có lẽ chị cũng tìm hiểu về tâm linh nhiều nên mới có thể viết ra những dòng chữ này. Nó nhẹ nhàng nhưng tha thiết. Nó như một người chị lớn dịu dàng dắt người em nhỏ của mình đi qua cuộc đời này vậy.

Tôi vẫn còn nhớ một mẩu chuyện mà trong đó khi chị nghe tin một em gái từng làm hướng nghiệp với chị, nay đã xuống tóc để xuất gia. Khi nhận được tin chị cảm thấy không có gì bất ngờ, vì chị đã hiểu đó là một con đường phù hợp với em. Lúc ấy tôi chợt nghĩ giá như có thêm nhiều người như chị, thì mỗi người đã không cần phải khổ sở chạy theo những gì mà xã hội này nói rằng chúng ta nên theo đuổi. Đâu cứ phải thành ông này, bà kia, phải giàu có thì mới là hạnh phúc. Xã hội này có nhiều mặt lắm, và mỗi người ghép nên một bức tranh muôn màu muôn vẻ này.

Gấp quyển sách lại, tôi thầm cảm ơn mình đã cho bản thân hai tiếng để nhớ lại con người của mình. Nhớ lại ước mơ của mình. Và để biết rằng trên đời này vẫn còn có những người với cái tâm đẹp đẽ như chị.

Tôi không muốn nói thêm nữa vì như vậy sợ sẽ làm mất đi cảm xúc của bạn. Lời khuyên chân thành của tôi là nếu bạn đang gặp vướng mắc trong vấn đề hướng nghiệp, hãy nhanh chóng mua ngay quyển sách này bạn nhé. Và nếu nó thay đổi cuộc đời bạn, hãy chia sẻ lại cho người khác để họ cũng được may mắn như bạn :-).

Chúc bạn giữ tâm bình an trong cuộc đời này.

Mến,
Hải Đăng

Lửa Trong Lòng (Niềm Say Mê)

Đinh Hải Đăng

Nguồn: Đọt Chuối Non

Chào các bạn,

Bạn biết bí quyết gì mà mọi người thành công đều có không? Nếu nhìn một vòng chung quanh, ta thấy tất cả những người thành công–ca sĩ, họa sĩ, bác sĩ, luật sư, doanh nhân, chính trị gia, quan chức nhà nước, tu sĩ, hay bất kỳ cái-gì-sĩ–đều có một điểm chung là họ rất đam mê việc họ đang làm. Họ vui với nó, ăn ngủ với nó, hít thở nó, sống với nó, sống vì nó, bất chấp mệt nhọc, khó khăn, thử thách, cô đơn. Cho đến một lúc họ thành công lớn trong công việc đó. Bí quyết thành công của họ rất rõ ràng—đó là say mê công việc.

Vậy thì, muốn thành công, ta phải say mê công việc.

Nhưng, làm sao để say mê công việc?

Đây là mấu chốt của vấn đề, và đây cũng là điểm có nhiều ngộ nhận nhất. Rất nhiều chuyên gia về phát triển cá nhân (personal development), cố vấn một số phương pháp như là đặt mục tiêu, viết rõ mục tiêu, đặt kế hoạch hành động, đọc lại mục tiêu hằng ngày, tưởng tượng hình ảnh (visualizing) mục tiêu đã đạt được, thực hiện kế hoạch theo đúng chương trình đã vạch ra, v.v… Họ cho rằng khi chúng ta làm những điều này, chúng ta sẽ có đam mê trong công việc. Nhưng có thật vậy không? Thực ra, các điều này có thể giúp được một tí. Nhưng nếu nhìn kỹ lại, thì chúng không phải là câu trả lời cho sự tìm kiếm đam mê.

Giả sử là bạn không thích mắm bồ hốc, cứ ngửi thấy mùi bồ hốc là muốn nôn ngay. Bây giờ có một chuyên gia đề nghị bạn đặt mục tiêu, “Trong vòng 2 năm nữa tôi sẽ ăn mắm bồ hốc trong mỗi bữa ăn.” Rồi lên kế hoạch hành động hai năm, như đã nói trên. Câu hỏi là, liệu bạn có thành công được không? Trong thực tế, có lẽ chúng ta có thể khẳng định là đại đa số người sẽ không thành công trong kế hoạch đó, bởi vì nó nhắm vào một việc mà nhân vật chính không thích, không chịu được, và rất ghét. Đại đa số người sẽ gạt phăng kế hoạch ngay từ đầu: “Thôi đi. Thiếu gì thứ trên đời để ăn. Tại sao tôi phải hành thân tôi ăn mắm bồ hốc?”

Bạn đã thấy được gốc rễ của vấn đề chưa? Nếu cái gì mình không thích, không hạp, thì mình không thể nào làm tốt được, không thể nào say mê được. Cái mình làm tốt, thích làm, là cái mình say mê. Say mê chính là nguyên nhân, là động lực thúc đẩy mình làm, thúc đẩy mình đặt mục tiêu, thúc đẩy mình lên kế hoạch hành động. Nếu đảo ngược nguyên nhân và hậu quả thì hỏng rồi–không phải là mục tiêu và kế hoạch tạo ra say mê. Vì có say mê và yêu, nên mới lên kế hoạch làm đám cưới, chứ không lên kế hoạch làm đám cưới để tạo ra tình yêu và say mê. Cái cày không thể đi trước con trâu.

Vậy là ta phải trở lại câu hỏi ban đầu: Làm thế nào để mình có say mê trong công việc? Câu trả lời là: Muốn say mê trong công việc thì mình phải làm công việc mà mình say mê.

Nhưng làm sao biết việc nào là việc mình say mê?

Đôi khi câu trả lời đến rất rõ ràng. Nếu tối ngày ta cứ bỏ ăn bỏ ngủ, loay hoay viết chương trình vi tính, thì có lẽ đó là việc ta say mê. Hay ca nhạc, hay thể thao, hay ý muốn làm chủ một doanh nghiệp. Nếu các bạn trẻ tạm gác qua một bên các yếu tố bên ngoài như nghề này nhiều tiền, nghề này có danh tiếng, nghề này người ta nể nang, v.v… và chỉ tự hỏi việc gì mình rất thích thú để làm, thì chính việc đó là việc mình say mê.

Đôi khi cái ta say mê không nhất thiết là một công việc, nhưng là một nơi. Ví dụ, nhiều người muốn quay về quê cha, quê mẹ, để sinh sống; việc gì không cần biết, nhưng họ cần được sống nơi chốn ấy.

Đôi khi cái ta say mê là người làm chung chứ không phải công việc. Ví dụ, có nhiều người nói: “Em rất thích làm việc chung với anh. Làm gì anh cứ gọi em. Việc gì cũng được.” Rất nhiều partners thương mãi nằm trong dạng này. Việc quan trọng nhất của họ là làm ăn chung với bạn thân. Làm ăn việc gì thì sẽ bàn sau.

Đôi khi cái ta say mê là một vật gì đó, một điều gì đó cụ thể. Ví dụ: Người rất mê tiền thì say mê làm bất cứ việc gì mang đến nhiều tiền. Người mê nổi tiếng thì say mê làm bất cứ việc gì để được nổi tiếng. Đây loại say mê dễ làm cho người ta vào đường lầm lạc nhất, dù rằng bản chất say mê tự nó không xấu—mê tiền hay mê nổi tiếng tự nó không xấu (dù là rất hời hợt).

Đôi khi cái ta say mê là một mục đích chung chứ không phải công việc. Ví dụ: Các nhà truyền giáo rất vui vẻ đi khắp nơi, làm bất kỳ việc gì để sinh sống, chỉ để đem “Tin Mừng” đến mọi người chung quanh.

Đôi khi ta cũng không biết là việc gì ta thật say mê (mê ăn và mê ngủ thì không tính). Trong trường hợp đó ta phải suy nghĩ ngược lại—làm việc gì ta ít ghét nhất, trong khi chờ đợi khám phá ra việc gì ta say mê nhất.

Đối với các bạn đang làm một công việc mà mình rất chán nản, thì nên tìm việc khác, đổi chỗ làm. Nếu đổi chỗ làm khó khăn, thì tìm công việc gì đó, nhất là các việc giải trí hay từ thiện mà mình ưa thích để làm ngoài giờ làm việc.

Nói tóm lại là ta phảỉ tìm cho được ngọn lửa trong lòng mình, và đi theo nó. Ai cũng có lửa trong lòng, kể cả người nghĩ rằng lòng mình đã nguội lạnh. Thực ra vẫn luôn luôn còn một viên than hồng đâu đó. Tìm ra nó và cho nó cơ hội trở thành một ngọn lửa. Mà ta càng hiểu chính mình thì càng dễ thấy ngọn lửa đó, hay viên than hồng đó. “Biết mình” là nguồn gốc đầu tiên của mọi kế hoạch tốt trong đời.

Và khi nhìn thấy lửa rồi thì hãy có cam đảm đi theo nó. Điều này nói thì dễ, nhưng thật ra rất khó đối với những bạn đã có gia đình và công việc lâu năm. Không đổi việc được, thì thêm việc ngoài giờ. Vấn đề rất rõ ràng và đơn giản. Nếu bạn thực sự muốn say mê với công việc và đời sống của mình, thì phải đi theo ngọn lửa trong lòng mình. Mỗi người có một ngọn lửa cho một con đường, không thể lấy lửa của người khác làm lửa của mình, cũng không thể đổi lửa cho nhau. Từ cổ chí kim, người ta có đủ mọi tên để gọi ngọn lửa này—sự thôi thúc của con tim, tiếng gọi của định mệnh, tiếng gọi của Chúa. Dù là tên gọi nào đi nữa, thì bản chất của vấn đề vẫn rất rõ ràng—sức mạnh thôi thúc ta đi nhanh, đi mạnh, xông pha sương gió, đạp lên gai góc, trèo đèo vượt suối, gian nguy không sờn, luôn luôn tiến về phía trước, chính là ngọn lửa trong lòng.

Rồi ngọn lửa đó sẽ cho mình đam mê để đặt mục đích, đặt kế hoạch. Mục đích và kế hoạch là phương thức giúp mình làm việc có hiệu quả. Chúng không phải là ngọn lửa.

Thế nhưng, tại sao ở đầu bài ta nói một số chuyên gia cố vấn phương thức “mục đích và kế hoạch” để tạo đam mê? Thưa, bởi vì các lời tư vấn này đến từ các chuyên gia của các giám đốc công ty, giúp các công ty làm thế nào để nhân viên trong hãng hăng hái với công việc hơn. Các chuyên gia này không bao giờ có thể tư vấn, “Nếu bạn không vui với công việc ở đây, thì cứ nghe theo tiếng gọi trong lòng, đi tìm việc khác hợp với con tim của bạn hơn.” Họ bắt buộc phải “tư vấn” các việc có tính cách quản lí hành chánh, như là đặt mục tiêu và kế hoạch. Tốt cho công ty. Nhưng, nếu bạn là nhân viên, thì đó không phải là lời tư vấn thật sự cho bạn.

Chúc các bạn một ngày vui vẻ.

Mến,

Hoành

Tĩnh Lặng Để Lắng Nghe “Tiếng Gọi” Bên Trong

Đinh Hải Đăng

Chào bạn,

Vừa rồi mình có một buổi coaching về hướng nghiệp với một bạn khách hàng của mình.

Bạn này rất thích làm nông nghiệp và nó là một niềm yêu thích kể từ năm cấp 3 rồi. Sau này bạn đọc Tony Buổi Sáng thì lại càng yêu thích hơn nữa.

Rồi gần đây bạn tiếp xúc với một người khác. Người này sau khi hỏi vài câu như: “Em biết gì về nông nghiệp? Biết gì về xuất khẩu?…” đại khái là những câu hỏi về nông nghiệp thì bạn ấp úng không trả lời được.

Vậy là người này kết luận là đây không phải đam mê của em đâu, chỉ là sở thích mà thôi. Vì nếu đã là đam mê thì em sẽ tìm hiểu và biết hết những điều chị nói.

Nghe xong thì mình nghĩ người này đúng, nhưng chỉ đúng một phần. Đúng ở chỗ nếu đã mê thì chắc chắn sẽ biết hoặc tìm hiểu về ngành mình mê. Nhưng không đúng ở chỗ mê một ngành nhưng hiện tại chưa biết gì nhiều thì không thể kết luận là bạn không mê ngành đó được. Hai cái hoàn toàn khác nhau.

Vậy là nghe xong kết luận đó, bạn mới nói với mình là: “Thôi bây giờ em sẽ chọn đi dạy tiếng Anh, và thời gian rảnh thì em làm dịch thuật.”

Điều quan trọng nhất đó là mình đã đồng hành cùng bạn gần 4 tháng, và mình nhận thấy rất rõ trong những cuộc nói chuyện thì từ khóa “nông nghiệp” luôn luôn xuất hiện bằng cách này hay cách khác.

Vậy là mình hỏi bạn: “Anh hỏi thật nhé, có phải dù em đã bao nhiêu lần quay lưng đi, nhưng ‘nông nghiệp’ vẫn là thứ hiển hiện trong đầu em phải không? It keeps coming back, right? Dù chỉ là tiếng nói nhỏ thôi, nhưng nó vẫn quay lại phải không?”

Bạn trả lời: “Đúng vậy. Em không hiểu sao nhưng ‘nông nghiệp’ là thứ mà em đã thấy rất thích từ những năm em học cấp 3, trước cả khi đọc Dượng Tony cơ.”

Mình mới nói rằng: “Tiếng gọi là một thứ gì đó mà ai cũng có trong cuộc đời này. Quan trọng là có người nghe được và đáp lại, có người thì không bao giờ nghe được và đáp lại luôn. Người nghe được và đáp lại là những người đã tập lắng nghe con tim của mình. Họ không để cho những ồn ào, ầm ĩ bên ngoài làm át đi tiếng gọi con tim của mình. Anh thấy em đang cho phép người khác lấn át tiếng gọi con tim của em đó.

Vừa rồi anh có đọc một quyển sách và có một câu nói rất hay như sau: “Trước khi tôi bảo cuộc đời này rằng tôi muốn làm gì với nó, thì tôi phải lắng nghe cuộc đời nói rằng tôi là ai.

Bây giờ anh hỏi em, giữa một bên là đi dạy tiếng Anh rồi làm dịch thuật, một bên là nông nghiệp thì bên nào em thấy chính bản thân mình trong vòng 5 năm nữa? Mơ hồ cũng được, nhưng ít nhất em biết mình phải làm gì trong vòng 5 năm tiếp theo.”

Bạn trả lời: “Em nhìn thấy mình ở bên nông nghiệp. Nếu bỏ qua hết tất cả mọi thứ và em được lựa chọn, em vẫn muốn chọn bên nông nghiệp.”

Mình nói tiếp: “Đúng rồi. Cái khổ của nhiều người là bị lấn cấn giữa ngã ba đường. Không biết nên chọn đường nào nên cuối cùng không biết đi đường nào. Bây giờ anh muốn em phải chọn dứt khoát con đường em muốn đi, để mình tập trung toàn bộ nỗ lực và thời gian vào đó.”

Bạn trả lời: “Em chọn nông nghiệp.”

Sau cuộc nói chuyện đó, bạn đã cảm thấy thoải mái và nhẹ nhàng hơn rất nhiều. Bây giờ thì mình đang chờ hai tuần nữa sẽ được nghe cụ thể hơn về kế hoạch tương lai của bạn ấy :).

Lắng nghe tiếng gọi

Như mình đã nói ở trên, đó là xã hội ngày nay có quá nhiều thứ khiến cho chúng ta bị phân tâm và bị tách rời khỏi chính mình. Chúng ta có Internet, có smartphone, có tablet, có TV, có shopping, có games, có phim ảnh, có báo lá cải v…v…

Thật ra tất cả những thứ này bản thân nó không có hại. Nhưng nếu một người chìm đắm vào những thứ này mà quên đi việc kết nối với bản thân, họ sẽ rất dễ để cho tiếng gọi bên trong bị lấn át.

Để thật sự lắng nghe được trái tim của mình, chúng ta cần phải thực hành quay vào bên trong. Chúng ta cần phải dành thời gian để thật sự lắng nghe chính mình.

Vậy làm thế nào để làm được điều đó? Mình có một số gợi ý sau:

1. Hạn chế thiết bị điện tử và Internet

Mình phải thành thật là mình cũng khá là nghiện Internet và thiết bị điện tử công nghệ cao. Nhưng dạo gần đây mình đã dần dần cắt bớt thời gian sử dụng những thứ này.

Mình reset lại smartphone, không cài thêm app gì cả và chỉ dùng nó để nghe gọi. Không Facebook, không Messenger, không Instagram v…v… Mình quy định luôn là trừ khi cần thiết, còn nếu không sẽ không dùng điện thoại cho công việc (việc đó có laptop lo) mà chỉ dùng để nghe gọi. Kể từ lúc đó thời gian mình cầm điện thoại ít hẳn và cũng ít bị khống chế bởi nó.

Với Internet, mình mua một phần mềm tên là Freedom. Phần mềm này khi sử dụng sẽ tự động khiến cho mình không vào một vài trang mạng cụ thể hoặc sẽ ngắt toàn bộ Internet luôn. Vậy là mình quy định cứ 10h đêm là phần mềm bắt đầu chạy trên cả iPad lẫn Laptop.

Bây giờ không còn Internet nữa thì chỉ còn quay sang đọc sách hoặc làm các hoạt động khác thôi chứ sao giờ. Ban đầu sẽ hơi khó chịu, nhưng dần dần rồi bạn sẽ quen.

2. Tập thiền

Công phu thiền tập của mình rất là ít ỏi nên mình không dám nói nhiều ở đây. Mình cũng chỉ mới bắt đầu tập luyện mà thôi. Dự tính là năm sau mình sẽ tham gia một khóa học thiền tập 10 ngày để thật sự nghiêm túc tu luyện.

Tuy nhiên mình cũng nhận thấy cứ sau mỗi buổi ngồi thiền (30 phút) buổi sáng, cơ thể như được làm mới, đầu óc minh mẫn và cảm giác như mình lắng nghe bản thân nhiều hơn.

Hôm qua thầy Minh Niệm còn chỉ cho mình thêm một cách áp dụng nữa đó là mang thiền cả vào trong đời sống. Cách làm như sau:

  • Bạn chọn một nơi trong nhà bạn, có thể là phòng bạn hoặc chỗ nào đó mà bạn muốn thực hành thiền.
  • Mỗi khi bước vào vùng đó, bạn phải hoàn toàn im lặng và làm mọi thứ thật chậm với con mắt tỉnh thức.
  • Bạn quan sát hành động của mình và tập trung vào giây phút hiện tại.

Mình đã về thử nghiệm ngay và cảm thấy rằng khi bản thân chậm lại, mọi thứ nó rõ ràng hơn. Mình không còn bị những thứ rối mù xung quanh làm cho phiền não nữa. Nếu bạn thích, bạn có thể thử áp dụng.

3. Viết nhật ký

Đây thật sự là một công cụ hữu hiệu để bạn hiểu chính bản thân mình.

Khi bạn viết ra những dòng suy nghĩ trên giấy, bạn sẽ cảm thấy một sự kết nối đặc biệt với bản thân.

Phương pháp này luôn luôn được nhắc đến khi nói về việc nâng cao nhận thức bản thân. Khi nhận thức bản thân cao hơn, bạn sẽ dễ dàng nghe được tiếng gọi bên trong mình hơn.

Mình kết hợp viết nhật ký thiền tập và nhật ký trong ngày luôn. Bạn có thể dùng sổ giấy hoặc sổ điện tử tùy bạn. Mình hiện đang dùng OneNote nhưng có lẽ sau này sẽ ráng chuyển sang viết tay cho nó có cảm giác thật hơn.

4. Đọc sách

Sách cũng là một trong những người bạn đồng hành cực tốt trên con đường tìm ra tiếng gọi của bản thân.

Đặc biệt mình khuyến khích bạn đọc các quyển sách về tiểu sử của các vĩ nhân và các quyển sách về tu thân. Đừng lạm dụng đọc sách kỹ năng mềm nhiều quá, vì nó chỉ là những chiêu trò thôi.

Bạn phải xây dựng được phẩm chất nội tại của mình thì lúc ấy bạn mới dễ dàng lắng nghe tiếng gọi của mình được. Các quyển sách chỉ chiêu trò sẽ hữu hiệu nếu bạn là người có phẩm chất. Còn nếu không, bạn sẽ thành cái mà người ta gọi là “thùng rỗng kêu to”.

Đọc tiểu sử sẽ giúp bạn có cơ hội nhìn một chặng đường vươn lên của một người nào đó. Điều này giúp bạn tận dụng óc sáng tạo của bạn. Và biết đâu chừng khi đọc tiểu sử của vĩ nhân, bạn lại nhìn thấy bản thân mình trong tương lai và biết được tiếng gọi của mình là gì.

Tóm lại, đây là 4 cách mình gợi ý. Nhưng thật ra còn nhiều cách khác nữa để bạn kết nối với chính mình.

Nhớ nhé, điều quan trọng nhất là bạn cần phải tĩnh lặng. Trong tĩnh lặng, tiếng gọi sẽ lớn mạnh lên. Khi ấy, việc của bạn chỉ còn là can đảm đáp lại tiếng gọi và bước đi trên con đường mà mình đã chọn.

Chúc bạn lắng nghe thành công.

Mến,
Hải Đăng

Tiếng Gọi Của Bạn Là Gì?

Đinh Hải Đăng

Nguồn: Đọt Chuối Non

Chào các bạn,

Mỗi người chúng ta sinh ra là để làm việc gì đó trong đời. Người ta nói việc đó đã được tiền định, hoặc do nhân duyên kiếp trước hoặc là ‎ ‎ý chúa hoặc là cái gì đó trong gien của ta. Điều đó gọi là “tiếng gọi” (calling), tiếng kêu đưa ta vào con đường đặc biệt của riêng ta.

Nhiều người đang say mê điều họ làm từng giây đồng hồ sẽ xác nhận với bạn là họ đang làm điều họ được sinh ra để làm, vì họ cảm thấy thật sự say mê và hạnh phúc, dù điều đó đôi khi có thể mang đến biết bao là gian nan khổ ải.

Khi đã tìm ra được tiếng gọi trong lòng, tìm ra được sứ mệnh của mình rồi, mọi sự thành dễ dãi—tiền bạc, danh tiếng, thành công, thất bại… không thành vấn đề. Cứ mỗi ngày làm theo tiếng gọi, phục vụ sứ mệnh của mình, thì chuyện gì khác cũng đều trở thành không quan trọng. Chính vì thế mà có những người đã sẵn lòng mất tất cả, kể cả sinh mạng mình, chiến đấu cho tổ quốc, hay vào những khu rừng hẻo lánh để truyền đạo cho thổ dân ăn thịt người, hay hy sinh vượt mọi gian khổ để trở thành ca sĩ… Liếc mắt điểm nhanh qua chuyên mục Chứng Nhân của Đọt Chuối Non ta có thể nhận ra sự tập trung dữ dội vào sứ mệnh của mình của những người đã tìm ra tiếng gọi— Cô giáo Thùy Trâm, chị Nguyễn Thị Tiến tìm xác đồng đội, Robert Poduna trầm lặng trên đồi Buông, nhà cách mạng Y Ngông Niê Kdăm, Cô giáo Huỳnh Huệ, ca sĩ Thủy Tiên, Nguyễn Hữu Vinh lưu đày trên đảo xanh, Bùi Văn Toản ghi dấu tù nhân Côn Đảo.

Bí mật thành công là tìm được tiếng gọi trong lòng mình.

Nhưng, ngoại trừ một thiểu số may mắn nghe được tiếng gọi, đối với đa số người trên thế giới, tiếng gọi đó luôn luôn là một bí mật.

Tức là, bí mật thành công là tìm được tiếng gọi luôn luôn bí mật đó.

Nhưng đã là bí mật thì không thể bật mí được.

Đó là vấn đề của đại đa số người, và vì thế mà đa số chúng ta thường cảm thấy đi qua cuộc đời như bèo dạt mây trôi, đời đẩy đến đâu trôi đến đó, chứ cũng chẳng biết sứ mệnh mình là gì.

Nếu bạn là một trong những người như thế thì, chào mừng bạn bước lên thuyền (cho cùng hội cùng thuyền)!

Những người đã nghe tiếng gọi đều xác nhận một điều là họ luôn luôn có thôi thúc trong lòng về một chuyện nào đó, không bỏ qua được. Thôi thúc có nhiều hình thức—khi thì ồ ạt như đại dương, khi thì nhẹ nhàng như gió thoảng, nhưng điều giống nhau là thôi thúc luôn có mặt ở đó, luôn rỉ rả ngày này qua tháng nọ trong lòng, không trả lời nó thì không xong.

Để mình chia sẻ với các bạn kinh nghiệm riêng của mình. Từ năm 17 tuổi, mình đã có một câu hỏi trong đầu: “Làm thế nào để Việt Nam ra khỏi chiến tranh đói nghèo và thành cường thịnh?” Câu hỏi này chẳng có gì ồ ạt cả, nhưng nó cứ ở đó trong đầu ngày đêm, không chịu tắt công-tắc, rất phiền toái. Vì vậy mình nghiên cứu đủ thứ môn trên trời dưới đất để tìm câu trả lời—luật, tâm lý học, kinh tế học, chính trị học, triết học, thánh kinh…. hằng mấy chục năm không nghĩ. Rất nhiều khi rất bực mình vì chẳng tập trung tâm trí vào việc gì khác được… Và trong bao nhiêu năm mình chẳng hề nghĩ đến tiếng gọi của mình là gì, luôn luôn cảm thấy như mình chẳng có tiếng gọi gì ráo, vì làm nghề gì thấy cũng trống trải. Mãi cho đến những năm về sau này mình mới “ngộ” ra là mình đã có một tiếng gọi cả mấy mươi năm mà không thấy… tức là làm gì mà giúp được quê mẹ một tí thì mình vui, còn không thì làm bất kì việc gì trên đời cũng thấy trống trải.

Có lẽ là nhiều người chúng ta có những thôi thúc tương tự, nhưng ta không biết rằng đó là tiếng gọi của mình, có lẽ vì ta không để ‎ý đến nó, hoặc là bị những cái ồn ào khác trong đời sống bận rộn hàng ngày lấn át, làm ta không nghe được nó. Nhưng có lẽ cách dễ nhận ra nhất là ta không vui với việc ta đang làm. Cảm thấy trống trải và vô nghĩa. Đó rất có thể là dấu hiệu ta đang có một tiếng gọi bên trong mà chưa nghe được, và chưa bắt tay với nó được.

Thường ta hay chạy theo những tiếng nói bên ngoài—bố mẹ nói học cái này tốt cái kia xấu, bạn bè nói làm việc này việc kia kiếm ra tiền lẹ—cho nên ta không nghe được tiếng gọi bên trong. Hoặc đôi khi ta nghe, nhưng chẳng buồn làm gì với nó vì ta không muốn thay đổi cuộc sống hiện tại.

Mình nghĩ rằng chúng ta sẽ không bao giờ cảm thấy đã sống rất trọn vẹn, cho đến khi ta đã đi theo tiếng gọi trong lòng.

Trong thời gian chờ đợi, chúng ta nên làm hai điều: (1) Học và thực tập những kỹ năng tốt để xây vốn liếng, và để luôn luôn sẵn sàng cho tiếng gọi, dù tiếng gọi đó là gì. Và (2) tĩnh lặng thường xuyên để có thể nghe những tiếng nói của quả tim mình.

Chúc các bạn một ngày vui.

Mến,

Hoành

© copyright 2010
Trần Đình Hoành
Permitted for non-commercial use
www.dotchuoinon.com

Tiếng Gọi

Đinh Hải Đăng

Nguồn: Đọt Chuối Non

Chúng ta mỗi người thường có một “Tiếng Gọi” (the call) trong lòng để mình làm gì đó—bác sĩ, doanh nhân, luật sư, kỹ sư, nhạc sĩ, ca sĩ, thầy tu, nữ tu… Tiếng Gọi đó đôi khi ta nghe từ lúc còn rất bé, nhưng rất có thể là gần 50 tuổi ta mới nghe được. Và Tiếng Gọi đó là tiếng gọi của trái tim ta, hay của Chúa, hay của một ký ức từ tiền kiếp… thì để đó hạ hồi phân giải. Vấn đề của ta là nghe được Tiếng Gọi đó và đi theo nó, vì kinh nghiệm ngàn đời của con người cho thấy, Tiếng Gọi đó thường là sứ mạng của ta, mời gọi ta, đưa ta một cơ hội để phục vụ đời và để làm cho bản thân ta được tròn vẹn.

Nhưng trước khi đi xa hơn, hãy làm rõ một vấn đề mà có thể nhiều người chúng ta lấn cấn. Trong việc tu tâm, ta thường nghe và đọc được rất nhiều câu nói bảo ta đừng thèm muốn tiền bạc, của cải, danh lợi thế gian. Và thiên hạ tin rằng bỏ tất cả để đi tu mới là cội phúc — “Tu là cội phúc tình là giây oan.”

Các bạn, bạn không cần thiết phải vô chùa đi tu mới có cội phúc. Tu tại tâm chứ không phải tại chùa.

Hơn nữa, ta phải ở trong đời ta mới giúp được đời. Ở một mình rất khó giúp ai.

Nếu bạn làm bác sĩ, thì có lẽ là bạn sẽ có bằng cấp, danh tiếng, tiền bạc và địa vị. Nếu bạn không chịu nhận các thứ này thì có lẽ là rất khó cho bạn để làm bác sĩ được. Hơn nữa, cái gì ở đời tự chính nó cũng chẳng có nghĩa tốt hay xấu gì cả. Như là khúc củi thì chỉ là khúc củi, không tốt không xấu. Tốt xấu là do ta dùng—dùng khúc củi để nấu ăn, hay dùng nó để đập đầu ông hàng xóm.

Cho nên, please, đừng có chê bai bằng cấp, tiền bạc, địa vị, danh tiếng… Chúng chẳng có tội tình gì. Và không hẳn ai trong chúng ta cũng thích làm nghề ăn mày để phục vụ đời, vì chỉ có ăn mày mới không có bằng cấp, tiền bạc, địa vị, danh tiếng…

Điểm chính là chúng ta đừng nhầm lẫn “mục tiêu” và “phương tiện”. Phục vụ đời là mục tiêu. Nghề bác sĩ và bằng cấp, tiền bạc, địa vị, danh tiếng là phương tiện; mấy thứ này không phải là mục tiêu của đời ta.

Trong tâm ta phải là phục vụ đời là chính. Mọi thứ khác là phụ, chúng đến thì đến, không đến thì thôi, không phải quan tâm, lo lắng và stress.

Đó là nguyên lý sống.

Bây giờ ta trở lại “Tiếng Gọi”. Ta có đủ thứ tiếng gọi hàng ngày—người yêu gọi làm đám cưới, bạn rủ vào học cùng chuyên ngành, cuốn phim mới xem xong rủ mình đi tu, nhà nước rủ mình đi lính, đứa bạn trong ban nhạc rủ mình sống chuyên nghiệp nghề nhạc… Thế thì làm sao mình tiếng “Tiếng Gọi” thật sự của mình là gì?

Các bạn, ta thường nghe nói “tiếng gọi tình yêu”—nó mạnh mẽ đến nỗi bạn có thể bỏ tất cả để đi theo nó. Tiếng Gọi trong trái tim bạn cũng thế. Nó có thể ồ ạt, nhưng thường là nó nhẹ nhàng, nhưng thường trực, dai dẵng và kiên trì. Dường như nó chẳng bao giờ chấm dứt. Dường như bạn chẳng thể gạt nó sang một bên được. Dường như nó làm chủ nhà bạn, chẳng bao giờ rời. Dường như bạn chẳng thể làm gì khác hơn là đi theo Tiếng Gọi.

Tuy nhiên đôi khi bạn không thể nghe, không thể nhận ra Tiếng Gọi, dù là bạn có thể thi thoảng cảm thấy nó lờ mờ đâu đó. Lý do là nếu bạn có quá nhiều “tiếng ồn” trong tâm, các tiếng ồn có thể sẽ át đi Tiếng Gọi—nhiều căng thẳng đấu đá, nhiều tính toán gian manh, nhiều hận thù bức xúc, nhiều chửi bới hò hét… thì có lẽ là bạn không thể nghe Tiếng Gọi của bạn được.

Thường thì chúng ta cần một chút tĩnh lặng để có thể nghe rõ Tiếng Gọi của mình—không quá bức xúc, không quá hận thù, không quá nóng giận, không quá tham lam… Chỉ khi những xung động trong lòng lắng xuống phần nào, ta mới nghe Tiếng Gọi thôi thúc cho sứ mạng của ta.

Và khi nghe được Tiếng Gọi, hãy theo hướng đó mà đi. Con đường chưa chắc là đã dễ dàng, thường thì đó là một con đường khó khăn nhiều hơn bạn muốn, nhiều hơn bạn tưởng. Nhưng bạn sẽ được trợ lực, bạn sẽ vượt qua.

Và một lúc nào đó, nhìn lại, bạn sẽ làm được những việc mà người khác gọi là phi thường (nhưng với bạn, thì chẳng phi thường gì cả, đó là chỉ đơn giản đi theo Tiếng Gọi).

Chúc các bạn một hành trình tốt.

Mến,

Hoành

© copyright 2012
Trần Đình Hoành
Permitted for non-commercial use
www.dotchuoinon.com

Hướng Nghiệp Là Một Cuộc Hành Trình

Chào bạn,

Gần đây mình được dịp tiếp xúc với chị Phoenix Ho, một chuyên gia về tư vấn hướng nghiệp.

Trong công việc của chị có một tư tưởng xuyên suốt đó là “Hướng nghiệp là một cuộc hành trình.”

Mình thấy tư tưởng này rất hay và rất đúng trong thực tế hiện tại. Nếu như cha mẹ mà không hiểu được tư tưởng này, nhiều khi sẽ trách móc con cái sao lại không “kiên định” vì hôm nay thấy nó làm việc này, ngày mai đã thấy nó nhảy sang việc khác rồi.

Còn bản thân mỗi người nếu không hiểu tư tưởng này sẽ thấy lo lắng và hoang mang vì không hiểu “Mình là cái giống gì mà hay thay đổi quá vậy?”

Thật ra có nhiều lý do để cho “hướng nghiệp là một hành trình” lắm, cụ thể thì có 2 yếu tố chính sau đây:

1. Thế Giới Đang Thay Đổi Một Cách Nhanh Chóng

Công nghệ hiện đại đang có những bước nhảy vọt rất khủng khiếp so với chỉ 10 năm về trước. Bây giờ, chỉ cần 1 năm trôi qua trong thế giới công nghệ cũng đã bằng ít nhất 5 năm ở thập niên 2000 rồi.

Bây giờ chúng ta đã có smartphone, có tablet, có xe tự hành, máy bay tự lái, có trí thông minh nhân tạo, có robot, có công nghệ nano, có công nghệ vũ trụ v…v…

Tất cả những công nghệ này ra đời đều mang đến một sự “đột phá” (disruptive innovation) trong ngành.

Uber, Grabtaxi ra đời khiến cho ngành công nghiệp taxi lao đao.

Tesla ra đời làm cho ngành công nghiệp xe hơi phải hốt hoảng.

Chiến thắng của AlphaGo trước nhà vô địch cờ vây Lee Se-dol vừa rút ngắn khoảng cách tiến bộ của nó 10 năm.

Tất cả những công nghệ mới này đồng nghĩa với việc có rất nhiều ngành nghề sẽ mãi mãi bị biến mất, và cùng lúc đó sẽ có một loạt các công việc mới được ra đời.

Chính vì vậy, nếu bạn không bắt kịp xu hướng của thời đại, của công nghệ và có chiến lược định hướng nghề nghiệp đúng đắn, bạn sẽ dễ bị tụt lại phía sau.

2. Giới Trẻ Có Nhiều Lựa Chọn Hơn

Thời cha mẹ chúng ta có rất ít lựa chọn, thường chỉ gói gọn ở: học lấy bằng, lập gia đình, tạo dựng sự nghiệp, nuôi con cái, nghỉ hưu, an hưởng tuổi già.

Còn thời đại của chúng ta, nhờ sự tiếp sức của công nghệ nên chúng ta có hằng hà sa số các lựa chọn khác nhau.

Có người chọn gap year, có người chọn du lịch, có người chọn làm thêm ở nước ngoài, có người chọn học lên, có người chọn làm start-up.

Chính vì vậy chúng ta có rất nhiều cơ hội để trải nghiệm thêm nhiều ngành nghề khác nhau, mở ra cho chúng ta nhiều cơ hội nghề nghiệp hơn cha mẹ chúng ta thời bấy giờ.

Đó là lý do vì sao mà trong xã hội ngày nay, “hướng nghiệp là một cuộc hành trình.”

Hiện tại có thể bạn đang thích công việc marketing chẳng hạn. Nhưng có thể 2 năm, hoặc 5 năm nữa bạn sẽ muốn chuyển sang sản xuất phim ảnh cũng không chừng? Hay là thích ra làm start-up cho riêng mình.

Điều quan trọng ở đây đó là giữa rất nhiều những biến số của cuộc đời này, bạn cần phải có một thứ bất biến, đó chính là bạn phải: hiểu mình.

Dù cho thế giới thay đổi như thế nào, nhưng nếu bạn hiểu mình muốn gì, hiểu giá trị của mình, hiểu điểm mạnh của mình thì bạn sẽ biết được ngay tại thời điểm này, mình sẽ phù hợp với công việc nào nhất.

Và sau đó bạn sẽ đánh giá thị trường lao động, lên kế hoạch để nắm bắt lấy công việc mới đó.

Cuộc đời này là những dòng chảy vô thường với nhiều thay đổi. Bạn không thể đòi hỏi mình có thể nhìn thấy trước được tương lai.

Cái bạn có thể làm ngay trong hiện tại đó là bắt đầu hành trình phám khá bản thân mình, sao cho càng đi xa mình càng hiểu mình hơn bao giờ hết. Chỉ có như vậy thì bạn mới giữ được cái tâm bình an trong cuộc đời vạn biến này.

Chúc bạn sớm tìm ra công việc phù hợp.

Mến,
Hải Đăng

Tuổi Trẻ Luôn Phải Có Những Lúc Băn Khoăn

Đinh Hải Đăng

Chào bạn,

Nếu bạn đang ở độ tuổi từ 18 – 25, chắc là bây giờ bạn vẫn đang băn khoăn lắm cho con đường đời của mình phải không?

Có phải có những đêm bạn mất ngủ, trằn trọc với hàng loạt câu hỏi: “Ta sẽ làm chi đời ta? Ta muốn làm gì trong cuộc đời này? Cuối cùng ý nghĩa cuộc sống là gì?…”

Mình biết là bạn đang rất sợ. Sợ cái cảm giác chơi vơi hiện tại. Sợ một tương lai không biết đâu là bến bờ. Sợ cái cảm giác đánh mất chính mình trong guồng xoáy cuộc đời. Sợ áp lực từ xã hội. Sợ mình không được là chính mình. Sợ mình không tìm ra được công việc mà mình yêu thích.

Này bạn, mình có một điều muốn nói với bạn đó là cảm giác này là cảm giác rất bình thường. Bất kỳ ai ở độ tuổi này, nếu thật sự quan tâm đến cuộc đời mình, đều sẽ phải luôn đau đáu trong đầu những suy tư ấy mà thôi. Bởi vì chỉ có người thật sự muốn sống một cuộc sống có ý nghĩa, họ mới thật sự dám hỏi mình những câu hỏi triết lý ấy.

Cho nên, băn khoăn nghĩa là bạn đang trưởng thành đó. Đừng lo lắng quá. Hãy cứ thong thả và thoải mái khai phá con đường đời của bạn.

Mình đã từng như bạn, và mình hiểu rõ cảm giác của bạn. Cho nên mình chỉ khuyên bạn một số điều sau đây, hi vọng rằng bạn hiểu mà thực hành theo nó.

  1. Bình an trong nội tâm. Đây là điều mà mình phải mất vài năm trời mới hiểu được sơ sơ tinh túy của nó. Mình chưa nắm hết toàn bộ đâu, nhưng ít nhất đủ để cho mình vững chãi trên con đường đời này. Bạn phải học được cách giữ cho tâm bình an, bất biến trong cuộc đời vạn biến này. Cách thức thì tùy bạn lựa chọn, còn mình thì tìm đến tâm linh, Phật học và ngồi thiền để giữ cho tâm bình an. Tại sao lại phải giữ tâm bình an như vậy? Vì nếu không, đời sẽ cuốn phăng bạn đi ngay. Bạn sẽ không dám chọn con đường mà mình thật sự muốn đi nữa, mà có thể sẽ đầu hàng trước áp lực của xã hội và làm công việc mà xã hội kì vọng bạn sẽ làm. Vậy nên hãy giữ tâm bình an nhất có thể.
  2. Xây dựng cho mình một team bạn bè thật vững chắc. Đây sẽ là những người luôn nhắc cho bạn nhớ mục đích thật sự là gì. Là những người sẽ chỉ cho bạn thấy bạn đang đi sai đường ra sao. Những người bạn của bạn phải là người tư duy thật tích cực và lạc quan. Các bạn phải thật sự tin tưởng lẫn nhau và chấp nhận nhau. Các bạn phải nâng đỡ nhau lên thay vì dìm nhau xuống. Mình có một team bạn bè như vậy và không biết bao nhiêu lần nhờ họ mà mình đã vượt qua nhiều sóng gió trong đời này.
  3. Phát triển bản thân. Bạn phải liên tục tìm cách để phát triển bản thân mình. Suy cho cùng, đời sẽ đối xử tốt với bạn nếu bạn là một người tốt đúng không? Vậy thì hãy tìm mọi cách để nâng mình lên. Đọc sách, đi học khóa học, gặp gỡ người này người kia, làm dự án này dự án kia, dấn thân không ngại nề hà, tham gia các cuộc thi nếu có thể, trải nghiệm, du lịch v…v… Tất cả đều để giúp bạn giỏi hơn mỗi ngày và có thể đương đầu với những giai đoạn khó khăn của cuộc sống.
  4. Luyện tập tư duy tích cực. Đây là một công phu đòi hỏi sự tu tập liên tục của bạn. Mình không đủ năng lực để nói cặn kẽ về công phu này bằng chú Trần Đình Hoành ở trang Đọt Chuối Non. Vậy nên bạn nào thích tìm hiểu thì có thể vào trang ấy nhé. Ngoài ra bạn có thể mua sách Tư duy tích cực, thay đổi cuộc sống của chú luôn để luyện tập :).

Chúc bạn sớm vững tâm.

Trân trọng,

Hải Đăng